i love this cover art
and i love the song "Worn Carillon"
would you join me?
liên quan tới albums
Hôhô ngày xưa mình có viết về 4 Non Blondes O_O
Posted in Sep 03, 2003 [www.vnrockworld.net]
------------------------
Linda Perry và 4 Non Blondes
Chắc ai trong chúng ta cũng đều biết tới ca khúc “What’s up?” bất hủ từng một thời làm say đắm bao bạn trẻ vào đầu những năm 90. Nhưng ít ai biết về ban nhạc đã trình bày ca khúc này, vâng xin giới thiệu tới những ai chưa biết về 4 Non Blondes, một one-hit wonder band chỉ ra duy nhất một album vào năm 92 để rồi đột ngột biết mất rất đáng tiếc kể từ sau sự ra đi của cô ca sĩ chính Linda Perry vào năm 1994.
Sinh ngày 15/4/1965 tại Springfield, MA, Linda Perry từ nhỏ đã mắc chứng bệnh thận và sau này là thói nghiện ngập đã ngăn cản cô khá nhiều trên con đường nghệ thuật. Vào cuối ‘80s, cô chuyển đến San Fransisco và bắt đầu chú tâm vào âm nhạc một cách nghiêm túc. Linda phát hiện ra chất giọng khỏe khoắn của mình và ra sức luyện tập, hàng đêm đến biểu diễn tại các quán bar và các câu lạc bộ nhỏ. Dần dần Perry cũng được chú ý, trong đó có Christa Hillhouse lúc này đang đi tìm ca sĩ cho nhóm nhạc của mình 4 NON BLONDES.
Christa mời Perry tham gia ban nhạc. Perry đồng ý, ko lâu sau nhóm ký được hợp đồng với hãng Interscope Records. Cùng với Roger Rocha (guitar) và Dawn Richardson (drums), năm 92 nhóm phát hành album đầu tay và cũng là duy nhất Bigger, Better, Faster, More(cái tên này lúc đầu tôi tưởng là 1 album kiểu Best of chứ) lập tức thu hút được sự chú ý. Chất giọng khỏe của Linda Perry, lúc trầm tĩnh rắn rỏi, lúc gào thét thất thanh gợi nhớ một Janis Joplin ngày nào. Ca khúc hay nhất của album là “What’s up?” (còn được gọi là “What’s going on?”, cũng thế), tôi thích nhất là câu intro ghita thùng của Perry. Câu intro acoustic của “Train” cũng rất hay với tiếng harmonica, câu intro của “Superfly” nghe cũng thích, bài “Morphine & Chocolate” nghe rất hay, có lúc Perry gào lạc cả giọng (một cách kỹ thuật) làm tôi nổi cả da gà trong nỗi sợ hãi vô cớ về sự lầm lạc mê muội cùng ma túy, tiếc là 6 track cuối trong đĩa của tôi do cũ quá nên đều bị lạo xạo nghe rất khó chịu (nghe bằng máy tính dễ bị treo máy như chơi). Dù sao 5 track đầu đều rất hay, 4 Non Blondes thật sự ko phải là một ban nhạc kém cỏi.
“What’s Up?” được MTV lăng xê lập tức gây được làn sóng hâm mộ mạnh mẽ từ các fan. 4 Non Blondes như có ở khắp mọi nơi. Nhóm liên tục lưu diễn khắp thế giới và xuất hiện trong 2 dĩa nhạc tưởng nhớ Carpenters và Led Zeppelin. Nhưng chính lúc này, Perry cảm thấy ban nhạc càng ngày càng bị thương mại hóa, âm nhạc của nhóm ngày càng như rời xa khỏi mục đích ban dầu của Linda và tính sáng tạo của cô cũng bị trói buộc. Trong lúc 4 Non Blondes đang chuẩn bị làm album thứ 2, Perry tuyên bố rời nhóm và bắt đầu sự nghiệp solo của mình. 4 Non Blondes từ đấy cũng ko có gì nổi bật nữa.
Linda Perry và sự nghiệp solo
“Đó là vào năm 1994”, Linda kể lại “Người quản lý gọi điện cho tôi và nói ‘Roger Daltry muốn nói chuyện với cô, ông ấy sẽ gọi điện cho cô đấy…’. Tôi như reo lên. Sau đó, một 'quý ông người Anh' gọi điện cho tôi và nói rằng mình là Roger Daltry, lúc đó tôi cũng suýt reo ầm lên, đúng là ông ta rồi. Ông ấy nói ‘Linda, sắp tời là sinh nhật của tôi và tôi muốn hát lại các bài hát của Pete Townsend tại Carnegie Hall cùng với một dành nhạc 55 người dưới sự điều khiển của Bob Enzin và Michael Kamen, Lou Reed, Alice Cooper và một số người nữa cũng sẽ góp mặt, tôi muốn mời cô hát Acid Queen và Dr.Jimmy, cô biết 2 bài này chứ Linda?’, tôi như mê đi và hỏi ông về thời gian biểu diễn. Chương trình đó tên là 'Roger Daltry and friends' được phát đi khắp thề giới qua hệ thống truyền hình cáp. Làm sao mà bạn có thể bình tĩnh để ko rú lên khi được một huyền thoại nhạc rock có một lời đề nghị riêng như thế. Tôi có cảm giác như mình có thể làm được mọi thứ kể từ sau sự kiện đó”. Và Linda đã biểu diễn rất thành công trong lần đó.
Năm 95 cô thành lập hãng đĩa của mình tên là Rockstar Records. Hãng cũng có được những hợp đồng khả quan với một số ban nhạc như Stone Fox, Lane Blacktop và ca sĩ Susanna Hoffs của band Bangle. Năm 96, Perry phát hành album đầu tay của mình In Flight (do hãng Interscope phát hành???) với sự giúp đỡ của nhiều nữ nghệ sĩ tên tuổi như Grace Slick, Lisa Germano và Sheryl Crow. Đĩa nhạc được đánh giá là buồn và nghiêm túc hơn thời kỳ 4 Non Blondes nhưng vì một lý do nào đó lại bị coi là quá thực dụng, ít sâu sắc và “dựa hơi” ban nhạc cũ nên ko dành được sự chú ý của các nhà phê bình lẫn các fan (hơi buồn cười vì chính Perry mới là nhân tố chính của 4 Non Blondes). Sau album đầu ít thành công, Perry chuyển đến miền nam California để tiếp tục theo đuổi nghề sản xuất âm nhạc và tham gia một vài dự án phim ảnh.
Năm 99 Perry phát hành album solo thứ 2 After Hours mang nhiều âm hưởng blues và giọng hát của cô vẫn khỏe khoắn như ngày nào hát “What’s up?”. “Tôi thu After Hours trong 3 tuần ngay tại studio của mình. Trước đó tôi đã phải đến Interscope Records để năn nỉ họ chấp dứt hợp đồng cũ. Hai tuần sau họ trả lời đồng ý, thế là tôi bắt đầu làm việc với After Hours. Lúc vào phòng thu album này, ngay trong studio của mình, do chính mình phát hành, cảm giác thật mới lạ và hồi hộp…Có thể so sánh album này với thời kỳ sung sức nhất của tôi trong 4 Non Blondes”.
Là một người đa tài và một nghệ sĩ rất khiêm tốn, Linda Perry ít khi nào trông chờ vào những món tiền khổng lồ mà âm nhạc của cô mang lại, điều cô mong muốn là âm nhạc của mình có thể đến được với mọi người, và hơn nữa là sự đồng cảm với âm nhạc của cô. Đáng tiếc là trong môi trường nhạc rock ngày này, ít có được sự chú ý đúng mức với âm nhạc của những nghệ sĩ classic đáng kính trọng như cô, waiting in memory…
--------------------
What’s Up?
25 years of my life and still
I'm trying to get up that great big hill of hope for a destination
I realized quickly when I knew I should
That the world was made of this brotherhood of man
For whatever that means
So I cry somethimes when I'm lying in bed
To get it all out what's in my head
Then I start feeling a little peculiar
So I wake in the morning and I step outside
and I take deep breath and I get real high
Then I scream from the top of my lungs
What's goin' on
And I say hey...
And I say hey what's goin' on
And I say hey...
I said hey what's goin' on
And I try, oh my God do I try
I try all the time in this institution
And I pray, oh my God do I pray
I pray every single day for a revolution
So I cry sometimes when I'm lying in my bed
To get it all out what's in my head
Then I start feeling a little peculiar
So I wake in the morning and I step outside
I take a deep breath then I get real high
Then I scream from the top of my lungs
What's goin' on
And I say hey...
And I say hey what's goin' on
And I say hey...
I said hey what's goin' on
25 years of my life and still
I'm trying to get up that great big hill of hope
For a destination
liên quan tới tribute
"Âm nhạc được sáng tạo để dành cho cuộc sống
chứ không phải để làm khổ nhau"
An extract of dialogues from Transylvania - it really made me thrill with sympathy and joy.
liên quan tới movies
i'll see you all go down
and witness your demise
i'll be the last to close my eyes...
Đừng giận anh tham sống và không yêu em,
Bởi nỗi đau và trống trải của kẻ ở lại
Còn tệ hơn cả cái chết...
it freezes my heart
my desperate heart
to think we both will die alone...
liên quan tới visual
Hôm qua xem HBO (hoặc Star Movies) film The world according to Garp (1982, a John Irving's novel) tôi bắt gặp gương mặt quen thuộc, vai Cushie - cô bạn gái "hư hỏng" của Garp (R.Williams), một vai rất phụ. Tôi rất lấy làm thích thú, tên cô ta là Jenny Wright.
Tại sao tôi quan tâm đến Jenny, chỉ bởi cô từng góp vai trong The Wall, vai một fan may mắn của Pink, bởi đôi mắt đôi môi và cái cằm, bởi cô xuất hiện trong "Young lust" và "One of my turns", bởi tâm trạng kích động của Pink khi đó, bởi "Why are you running away?", bởi tiếng gào xé nát ruột gan của Pink, bởi nỗi cô đơn cùng cực... Có lẽ vì The Wall quá đặc biệt đối với tôi nên Jenny được xí phần trong ấy chăng?
Một sáng rảnh rỗi download video trong hdpvidz, là nơi tôi lâu lâu vẫn ghé vào tải metal video, chất lượng tuyệt vời và khá cập nhật. Net chạy vù vù, trung bình cứ một video 60MB tải khoảng hơn 10 phút nhưng không vì thế mà tôi click thoải mái được chăng hay chớ, tôi bỏ qua những cái tên (đã từng) gây thất vọng như In Flames, Cannibal Corpse, Deicide... và những cái tên lạ.
Đầu tiên là "Repressed" Apocalyptica feat Matt Tuck & Max Cavalera, vẫn là 4 anh Phần Lan lập dị chơi metal bằng cello, tóc duỗi vàng óng rũ rượi "đập" cello điên cuồng. Video có hơi cục cằn, có lẽ vậy mới hợp với giọng harsh của Max, xen lẫn giọng tên Matt nào đấy nghe thấy ghét, nhưng kết hợp với nhau nghe lại ngồ ngộ. Tui không thích video này.
Black Label Society, dù tôi chưa nghe cụ thể album nào của band nhưng danh tiếng của Zakk Wylde có lẽ cũng đủ để ta down video "Concrete jungle" xem thử. Và kết quả là: nhạc nhảm, hát lè nhè méo tiếng nhảm, hình ảnh hoạt hoạ cũng nhảm nhí nốt tuy những cái vòi có gợi tui nhớ tới The Wall.
Video clip "Tears don't fall" Bullet for my Valentine hình ảnh đẹp, chơi hay, bài này Tùng cafe đã từng mở audio (MAI nó lắc như điên ^-^). Clip làm tôi hơi nhớ đến clip "Are you dead yet" Children of Bodom. Nhóm chơi metalcore rất melodic, rất dễ nghe. Xem mấy video trước cả nhóm trừ drummer đều hát giọng metalcore tốt, riêng ca sĩ chính có giọng clean tốt, tuy đôi khi nghe hơi ướt át và the thé nhưng chắc kiểu nó phải thế. Lúc tóc khô mặt lead vocal hơi sến nhưng khi ướt chèm nhẹp trông khá đẹp trai và trẻ trung. Clip có đoạn cuối hơi vô lý. Thứ nhất xăng chỉ cần đứng gần và hơi đậm đặc chút thôi mắt bạn đã giựt giựt chứ nói gì đến việc đổ cả lên người như thế. Thứ hai, không lẽ xăng không có mùi hay sao mà cặp trai gái kia không biết?
Moonspell và "Finisterra", nói sao đây, uhm đã có lúc tôi nghĩ nhạc của nhóm rất hợp với tôi, bây giờ cũng thế nhưng sao tôi vẫn không chịu nghe album nào của band cả, có lẽ vẫn chưa đủ và chưa phải lúc thích hợp. Video tối tăm và... xấu, nhưng có lẽ nó phải thế.
Xem "Để được yêu" Papa Roach tôi không nhận ra tay ca sĩ chính, nhìn anh như Greenday. Kiểu clip cũng chán, mấy em vận lingerie vặn vẹo đu xích đu, lắc mông nẩy ngực tung tẩy... nhìn chung là oải. Nhạc họ vẫn thế, nhưng tôi không khoái như hồi "Last resort".
"Anthem (We are the fire)" và "Entrance of the conflagration" của Trivium video không quá đặc sắc nhưng nhạc rất vô, không còn quá metalcore, chắc cover "Master of puppets" xong sướng quá nên chuyển sang heavy/thrash ^-^ Giờ tôi có cảm giác nhận xét của mình về thể loại không chắc chắn và chệch choạc, do tôi không quá tìm hiểu hay bây giờ metal đã không còn giới hạn? Nhóm làm video kiểu đơn giản là kêu gọi càc fan tham gia vào video của mình, vừa được tiếng thương fan vừa tiết kiệm tiền. Bỗng nhớ tới cái CASTING CALL FOR NIRVANA FANS, nó như thế này:
NIRVANA needs YOU to appear in their upcoming music video, Smells like teen spirit. You should be 18 to 25 years old and adapt a highschool personna, i.e., pretty, punk, nerd, jock... No clothing with name brands name or logos please! You will need to be at GMT Studios, Stage 6 on Sartuday August 17 at 11:30 a.m. Be prepared to stay for several hours! Come support Nirvana and have a great time!
GMT
Culver City, CA.
Bỗng nhớ và thèm nghe Nirvana quá, đĩa để hết ở VT rồi hic...
"Thà làm trùm Nirvana chứ không làm tôi mọi metal"
liên quan tới metal
Có hàng triệu trường hợp để một chàng trai bắt quen với một cô gái. Thế nhưng theo cái cách mà Robby gặp Pat thì chỉ duy nhất. Ba chàng bạn thân lái chiếc xe hơi bộ vó ngoài xấu xí nhưng bên trong là dàn động cơ xe đua tuyệt hảo chạy ra đại lộ ngoại ô, rắp tâm dụ dỗ vài gã cầm lái háo thắng. Tức khắc có con mồi sang trọng mắc câu lao vào cuộc đua. Chiếc xe của Robby chiến thắng oanh liệt trước cỗ xe đời mới to uỵch. Nhưng khổ thay, trái tim anh chàng lại đầu hàng trước Pat, cô khách mảnh khảnh lặng lẽ ngồi trong chiếc xe đối thủ. Robby bị đốn gục. Kể từ thời điểm kỳ diệu ấy, thế giới xung quanh anh đột nhiên biến hình…
Tiểu thuyết Ba người bạn trước hết kể một câu chuyện tình yêu. Tình yêu qua cái nhìn sửng sốt, hài hước, rồi trìu mến và cũng đau đớn tột cùng của Robby. Sẽ ra sao nếu bạn là Robby, chàng trai nghèo mơ ước làm nghệ sĩ dương cầm nhưng lại là thợ sửa xe, đêm đêm chơi piano ở môt hộp đêm? Bạn có dám đem lòng yêu Pat, cô gái con nhà thượng lưu sa sút? Bạn có dám yêu như cách Robby yêu không? Thế này đây: Lần hẹn hò đầu tiên ở một quán bánh ngọt, anh bối rối đến nỗi nốc rươu sặc hơi men. Cùng người yêu tham dự tiệc tùng sang trọng giữa những gã giàu có đỏm dáng, anh vụng về trong bộ quần áo đi mượn, bỏ về giữa chừng vì ghen tuông khổ sở. Có thể khi túng bấn “ngân sách” lo cho người yêu, Robby đánh liều thử vận may ở trường đua ngựa. Làm quần quật, anh thuê nhà cho Pat, đưa cô đi nghỉ vùng biển. Để làm một gã trai thanh lịch tặng hoa cho người yêu mỗi ngày, Robby liều lĩnh hái trộm hoa hồng trong sân nhà thờ. Đời sống thiếu hụt, nuôi thân mình đã khó, lại đèo bòng người yêu, anh kiếm từng đồng cắc bằng cách chạy taxi chở khách…
Mỗi điều Robby làm cho Pat thể hiện tình yêu nồng nhiệt, thiết tha, yêu người yêu hơn yêu chính bản thân mình, nhưng đồng thời cũng là những động tác chống cự quyết liệt các bủa vây nghiệt ngã của đời sống. Bằng chuỗi nỗ lực đến tuyệt vọng, Robby giành lấy cho mình và người yêu từng khoảnh khắc yêu quý giá, thật lãng mạn, không phải sa xuống tận đáy thực tế khốn cùng. Những chi tiết hành động đầy thương cảm hiện ra trong vỏ bọc vui nhộn, gây rung cảm sâu xa khi chúng xen lẫn các dòng tự sự, những khám phá tình yêu tuyệt vời: “Hồi chiều, giá tôi đừng lại thăm Pat có lẽ lại hơn. Tôi không tài nào rứt bỏ nổi hình ảnh ấy. Căn phòng chìm dần trong ánh hoàng hôn. Cô thiếu nữ xinh đẹp ngồi thu mình. Mẹ kiếp, tôi đâm ra đa cảm mất rồi… Nhưng phải chăng hôm nay tôi mới cảm giác thấy, đúng vào hôm nay, con người tôi thay đổi siết bao. Cớ sao tôi không ở lại bên nàng như thực ra tôi đã mong muốn? Chao, khỉ nợ, thây kệ sự đời. Cho dù tôi có phải phát điên lên trước nỗi bất hạnh kho tôi mất nàng. Nàng có đấy, nàng đang có đấy. Thảy những cái khác chẳng là cái cóc khô gì…” Trải qua cuộc đại chiến thế giới như một người lính, chung đụng đủ mọi hạng người trong cuộc vật lộn sinh tồn, thế nhưng phải qua tình yêu với Pat, Robby mới nhận ra trọn vẹn bản thân, với cái phần tâm hồn sâu thẳm chưa bị đánh mất, tràn đầy hy sinh, âu yếm lẫn xót thương.
Tình yêu của Robby và Pat vừa giản dị, vừa khác thường, bởi nó được bao bọc trong tình bạn tràn đầy xúc động. Yêu Pat, phía sau lưng Robby còn có Lenz và Koester, hai chàng bạn thân. Trong mối liên kết gắn bó của tình bạn, họ chống cự lại nỗi cô độc, trạng thái trống rỗng, chống lại sự mục ruỗng của những cuộc đời không còn tìm thấy mục đích. Nhìn vào hạnh phúc của Robby, những người bạn ấm áp lây. Họ thân nhau đến mức không thể an ủi nhau được. Bởi vấn đề của người này tất yếu là nỗi bận tâm của hai người còn lại. Khi Pat lao phổi, Koester bán xưởng, bán chiếc xe đua mà họ quý như thằng bạn thân để Robby có tiền lo cho người yêu. Tình yêu và tình bạn đan cài. Bóc tách hai cảm xúc ấy rời khỏi nhau, mối tình của Robby sẽ mất nhiều sinh khí, và ánh hào sảng của tình bạn giữa ba chàng trai ắt cũng nhạt mờ.
Ba người bạn, tiểu thuyết cả Enrich Maria Remarque – nhà văn Đức được yêu mến nhất thế kỷ 20 - đến nay vẫn là một trong những tác phẩm được độc giả trẻ khắp thế giới say mê. Đọc từng trang của quyển sách, chợt thấm sâu một lẽ giản dị: Tình yêu thật sự luôn là sự kiện bất thường của đời sống. Bất thường, nên nó làm cho con người ta choáng váng, biến đổi, đưa trái tim yêu đến sự hoàn thiện diệu kỳ.
-from Đắc Quý HHT2!
------------------------------------------------------
Tiểu thuyết ra đời năm 1937, và nghe đâu được dựng thành film một năm sau đó. Vẫn là Rê-măc mà tôi đã biết qua Khải Hoàn Môn, thích viết về số phận những người luôn bị ám ảnh sau cuộc đại chiến. Truyện này tôi cũng chưa đọc dù lúc nào đi nhà sách cũng thấy nhưng bụng lại bảo dạ thôi để lần sau nhé Rê-măc, em túng
liên quan tới scripts
Match point - Phim dở tệ, từ biên kịch, đạo diễn cho đến dàn diễn viên. Tội nghệp Scarlett Johasson bởi tôi khá kỳ vọng vào em (với bộ ngực giành hàng loạt giải thưởng của năm) nên sự thất vọng về em là khá lớn. Còn tay nam diễn viên chính thì quá tệ luôn, tên hắn là Jonathan Rhys Meyers, nên tránh film nào có cái tên này. Kịch bản dở ẹt, lãng nhách. Đạo diễn chán! Tên hắn là Woody Allen, kịch bản của hắn luôn.
Motorcycle Diaries - Đoạn tui ghét nhất film có thể là đoạn đạo diễn tâm đắc nhất: Che nhảy ùm xuống bơi qua sông chia vui SN với các bệnh nhân phong. Đành rằng ko như thế sẽ ko đủ cho một bộ film, nhưng tui vẫn ko thích, lên gân chi vậy !
Slayer - Giá mà Tom Araya... đừng hát, chắc hẳn Slayer sẽ là band chơi metal instrumental hay nhứt thế giới (hehe rotting).
Creed - Scott hát live yếu quá.
RFC cafe - DJ sucks !
Norwegian Wood - Trịnh Lữ chắc ko nghe pop rock như Haruki, nhất là Beatles. Giá ổng đừng dịch tựa mấy bài hát, giá mà đừng "album CLB ban nhac những trái tim cô đơn của nhóm Sgt Peppers" (guess what, Sgt. Peppers's Lonely Hearts Club band blah blah blah), giá mà đừng "Rừng Nauy", bài hát "Mary kiêu hãnh"... Thối cả truyện hic...
Legends of the fall - Giá như đạo diễn đừng để cho Tristan (Brad Pitt) đi trả thù cho em trai như thế, cũng đừng xử lý đoạn cuối film bằng cách cho anh trai của Tristan đứng đằng sau bắn hạ tên côn đồ như thế, cũ và màu quá!
Lâu chê bai chút mất mát gì.
Giá mà tối nay được nhậu...
liên quan tới notes
Vào ngày cưới của tôi, tôi đã ôm vợ trên đôi tay của mình. Xe đưa dâu dừng tại trước tổ uyên ương của chúng tôi. Đám bạn thân của tôi nhất quyết bắt tôi phải đưa nàng ra khỏi xe trên đôi tay của mình. Do vậy, tôi đã bế nàng vào nhà. Lúc đó, nàng là một cô dâu tròn trĩnh và e thẹn, còn tôi là một chú rể rất sung sức và tràn trề hạnh phúc. Nhưng đó là cảnh của mười năm trước. Những chuỗi ngày sau đó cũng giản dị như một cốc nước tinh khiết: chúng tôi có con, tôi bước vào thương trường và cố gắng kiếm thật nhiều tiền. Khi của cải trong gia đình chúng tôi mỗi lúc một nhiều hơn cũng là lúc tình cảm giữa hai chúng tôi suy giảm dần. Vợ tôi là một công chức nhà nước. Mỗi sáng chúng tôi cùng ra khỏi nhà với nhau và hầu như về nhà cùng một lúc. Con chúng tôi thì học tại một trường nội trú. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi nhìn bề ngoài hạnh phúc đến nỗi nhiều người phải ganh tị.
Nhưng thật ra cuộc sống yên ấm đó gần như bị xáo trộn bởi những đổi thay không ngờ... Dew đã bước vào cuộc đời tôi. Đó là một ngày đầy nắng. Tôi đứng trước một ban công rộng lớn. Dew ôm vòng sau lưng tôi. Con tim tôi, một lần nữa, lại đắm chìm trong dòng suối yêu đương cùng nàng. Đây là căn hộ tôi mua cho cô ấy. Dew nói: “Anh là mẫu đàn ông có sức cuốn hút với đàn bà nhiều nhất”. Câu nói của Dew đột nhiên nhắc tôi nhớ đến vợ mình. Hồi chúng tôi mới cưới, nàng nói: "Mẫu đàn ông như anh, khi thành đạt sẽ rất quyến rũ với phụ nữ". Nghĩ đến lời nói đó của vợ mình, tôi thoáng do dự. Tôi hiểu mình đang phản bội lại nàng. Nhưng tôi đã không thể cưỡng lại chính mình. Kéo tay Dew sang một bên, tôi nói: “Em đi mua mấy món đồ nội thất nhé? Anh có vài việc phải làm ở công ty”. Hiển nhiên là nàng thất vọng rồi bởi vì tôi đã hứa sẽ cùng đi với nàng. Ngay lúc ấy, ý nghĩ phải ly hôn xuất hiện trong tâm trí tôi mặc dù trước đây ly hôn là một điều tưởng chừng không thể. Nhưng tôi nhận ra khó mà mở lời với vợ về chuyện này. Cho dù tôi có đề cập nó một cách nhẹ nhàng đến đâu chăng nữa, cô ấy chắc chắn sẽ bị tổn thương sâu sắc. Công bằng mà nói, cô ấy là một người vợ tốt. Tối nào, cô ấy cũng bận rộn chuẩn bị bữa ăn tối, trong khi tôi ngồi phía trước màn ảnh TV. Bữa ăn tối thường xong sớm. Sau đó, chúng tôi cùng xem TV. Không thì, tôi lại thơ thẩn bên máy tính, mường tượng thân thể của Dew. Đó là cách tôi thư giãn.
Một ngày nọ, tôi nửa đùa nửa thật nói với vợ tôi, “Giả dụ chúng ta phải ly hôn, em sẽ làm gì?”. Cô ấy nhìn chằm chặp tôi phải đến vài giây mà không nói lời nào. Hiển nhiên cô ấy tin rằng ly hôn là một cái gì rất xa vời với cô ấy. Tôi không hình dung được vợ tôi sẽ phản ứng thế nào một khi biết rằng tôi đang nói nghiêm túc về chuyện đó.
Lúc vợ tôi bước vào phòng làm việc của tôi ở công ty thì Dew cũng vừa bước ra. Hầu như tất cả nhân viên ở văn phòng tôi đều nhìn vợ tôi với ánh mắt ra chiều thông cảm và cố giấu giếm chút gì đó khi nói chuyện với nàng. Vợ tôi dường như có nghe phong phanh vài lời bóng gió. Cô ấy chỉ mỉm cười dịu dàng với đám nhân viên, nhưng tôi đọc được nỗi đau trong đôi mắt ấy. Một lần nữa, Dew lại nói với tôi: "Fall, anh ly dị cô ấy đi? Rồi chúng mình sẽ cùng chung sống với nhau”. Tôi gật đầu. Tôi biết mình không thể chần chừ thêm được nữa.
Khi vợ tôi dọn ra bàn chiếc dĩa cuối cùng, tôi nắm lấy tay cô áy. “Anh có điều này muốn nói với em”, tôi nói. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn. Tôi lại nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt nàng. Đột nhiên, tôi không biết phải mở miệng như thế nào. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đang suy nghĩ thôi. “Anh muốn ly hôn”. Cuối cùng thì tôi cũng đặt vấn đề hết sức nặng nề này một cách thật nhẹ nhàng. Cô ấy tỏ ra không khó chịu lắm với lời tôi nói mà chỉ hỏi nhỏ “Tại sao?”. “Anh nói thật đấy”, tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Cái gọi là câu trả lời của tôi đã khiến cô ta giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi “Anh không phải là đàn ông!”. Đêm đó, chúng tôi không nói chuyện với nhau. Cô ấy khóc lóc. Tôi hiểu cô ấy muốn biết chuyện gì đã xảy ra với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó đưa ra được câu trả lời thỏa đáng bởi vì trái tim tôi đã nghiêng về Dew.
Trong tâm trạng tội lỗi tột cùng, tôi thảo đơn ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần trong công ty tôi. Nhìn lướt qua tờ đơn, cô ấy xé nó ra từng mảnh. Tôi cảm thấy tim mình đau nhói. Người phụ nữ chung sống với tôi suốt mười năm nay bỗng trở nên xa lạ chỉ trong một ngày. Nhưng, tôi không thể rút lại những lời đã nói. Cuối cùng, điều tôi mong đợi đã đến. Cô ấy òa khóc trước mặt tôi. Tiếng khóc của cô ấy thực sự là liều thuốc an thần cho tôi. Ý định ly hôn dằn vặt tôi suốt nhiều tuần qua giờ đây dường như càng trở nên rõ rệt và mạnh mẽ.
Trời khuya, tôi về nhà sau tiệc chiêu đãi khách hàng. Tôi nhìn thấy vợ tôi đang cắm cúi viết tại bàn làm việc. Tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nửa đêm, tỉnh giấc, tôi thấy cô ấy vẫn ngồi viết. Tôi trở mình và ngủ tiếp. Vợ tôi đưa ra điều kiện ly hôn: Cô ấy không cần bất cứ thứ gì của tôi, nhưng tôi phải cho cô ấy thời gian một tháng trước khi chính thức ly hôn; và trong thời gian một tháng đó, chúng tôi phải sống với nhau một cuộc sống bình thường. Lý do chỉ đơn giản vì: tháng sau con trai của chúng tôi sẽ kết thúc kỳ nghỉ hè và cô ấy không muốn nó phải chứng kiến cuộc hôn nhân của chúng tôi đổ vỡ. Cô ấy đưa cho tôi thư thỏa thuận cô ấy soạn sẵn và hỏi: “Anh còn nhớ em đã vào phòng cô dâu trong ngày cưới như thế nào không?”. Câu hỏi này chợt làm sống tại trong tôi tất cả những kỷ niệm tuyệt vời ngày ấy. Tôi gật đầu và nói: “Anh còn nhớ”. “Lúc đó, anh đã bế em trên đôi tay của anh”, cô ấy tiếp tục, “do vậy, em có một yêu cầu là anh phải bế em ra vào ngày chúng ta ly hôn. Từ giờ đến hết tháng này, anh phải bế em từ giường ngủ đến cửa nhà mình vào mỗi sáng”. Tôi mỉm cười đồng ý. Tôi biết cô ấy đang nhớ lại những chuỗi ngày ngọt ngào hạnh phúc và muốn cuộc hôn nhân của mình kết thúc lãng mạn.
Tôi kể cho Dew nghe về điều kiện ly hôn của vợ mình. Cô ấy cười to và cho rằng đó là một yêu cầu ngu xuẩn. “Cho dù cô ta có đưa ra mánh khóe gì chăng nữa, thì vẫn phải đối mặt với kết cục ly hôn mà thôi”, cô ấy nói một cách khinh bỉ. Lời nói đó của Dew ít nhiều khiến tôi cảm thấy khó chịu.
Vợ tôi và tôi đã không đụng chạm gì về thể xác kể từ khi tôi có ý định ly hôn. Chúng tôi đối xử với nhau như hai người xa lạ. Vì vậy ngày đầu tiên tôi bế cô ấy, cả hai chúng tôi tỏ ra khá lóng ngóng, vụng về. Đứa con trai vỗ tay theo sau chúng tôi: “Cha đang ôm mẹ trên tay”. Lời nói của con trẻ làm tim tôi đau nhói. Từ phòng ngủ đến phòng khách, sau đó mới đến cửa ra vào, tôi đã đi bộ trên mười mét với cô ấy trên tay. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, "Chúng ta sẽ bắt đầu từ hôm nay đừng nói gì cho con hay”. Tôi gật đầu và cảm thấy chút gì đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt, còn tôi lái xe đến công ty.
Vào ngày thứ hai, chúng tôi “diễn” dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Chúng tôi quá gần nhau đến nỗi tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của nàng. Tôi nhận ra rằng đã lâu lắm rồi tôi không nhìn kỹ người phụ nữ thân yêu của mình. Tôi nhận ra vợ tôi không còn trẻ nữa. Đã xuất hiện một vài nếp nhăn trên gương mặt của nàng.
Ngày thứ ba, cô ấy thì thầm vào tai tôi: "Vườn ngoài kia đang bị xói mòn đấy. Anh cẩn thận khi đi qua đó nghe". Ngày thứ tư khi tôi nâng cô ấy lên, tôi có cảm giác chúng tôi vẫn còn là một đôi uyên ương khăng khít và tôi đang ôm người yêu trong vòng tay âu yếm của mình. Những tơ tưởng về Dew trở nên mờ nhạt dần. Đến ngày thứ năm và thứ sáu, cô ấy tiếp tục dặn dò tôi vài thứ, nào là cô ấy để chiếc áo sơ mi vừa ủi ở đâu, nào là tôi phải cẩn thận hơn trong lúc nấu nướng. Tôi đã gật đầu. Cảm giác thân thiết, gần gũi lại trở nên mạnh mẽ nhiều hơn. Nhưng tôi không nói với Dew về điều này.
Tôi cảm thấy bế cô ấy dễ dàng hơn. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy đã làm tôi mạnh mẽ hơn. Tôi nói với cô ấy: “Có vẻ bế em không còn khó nữa”. Vợ tôi đang chọn váy đi làm. Tôi thì đứng đợi để bế cô ấy. Cô ấy loay hoay một lúc nhưng vẫn không tìm ra chiếc váy nào vừa vặn cả. Rồi, cô ấy thở dài, “Mấy cái váy của em đều bị rộng ra cả rồi”. Tôi mỉm cười. Nhưng đột nhiên tôi hiểu rằng thì ra cô ấy đã ốm đi nên tôi mới bế cô ấy dễ dàng, chứ không phải vì tôi mạnh khỏe hơn trước. Tôi biết vợ mình đã chôn giấu tất cả niềm cay đắng trong tim. Tôi lại cảm thấy đau đớn. Theo phản xạ tự nhiên, tôi đưa tay chạm vào đầu cô ấy. Đúng lúc đó, thằng con chúng tôi chạy đến "Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi" - nó nói. Đối với nó, hình như nhìn thấy cha bế mẹ ra đã là một phần tất yếu trong cuộc sống của nó rồi. Vợ tôi ra hiệu cho nó lại gần và ôm nó thật chặt. Tôi quay mặt đi vì sợ rằng mình sẽ thay đổi quyết định vào phút chót. Tôi ôm cô ấy trong vòng tay, bước từ phòng ngủ qua phòng khách, qua hành lang. Tay cô ấy vòng qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm cô ấy thật chặt, tưởng tượng như chúng tôi đang trở về ngày tân hôn. Nhưng tôi thật sự buồn vì vợ tôi đã gầy hơn xưa rất nhiều.
Vào ngày cuối cùng, tôi thấy khó có thể cất bước khi ôm cô ấy trong vòng tay. Con trai chúng tôi đã lên trường. Vợ tôi bảo: “Thực ra, em mong anh sẽ ôm em trong tay đến khi nào chúng ta già". Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói: "Cả em và anh đã không nhận ra rằng cuộc sống của chúng mình từ lâu đã thiếu vắng quá nhiều những thân mật, gần gũi".
Tôi phóng ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe. Tôi sợ bất cứ sự chậm trễ nào của mình sẽ khiến tôi đổi ý. Tôi bước lên tàu. Dew ra mở cửa. Tôi nói với cô ấy: “Xin lỗi, Dew, anh không thể ly hôn. Anh nói thật đấy”. Cô ấy kinh ngạc nhìn tôi. Sau đó, Dew sờ trán tôi. “Anh không bị sốt chứ”, cô ấy hỏi. Tôi gỡ tay cô ấy ra. “Dew, anh xin lỗi”, tôi nói. “Anh chỉ có thể xin lỗi em. Anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ tẻ nhạt vì cô ấy và anh không nhận ra giá trị của những điều bé nhỏ trong cuộc sống lứa đôi, chứ không phải bởi vì anh và cô ấy không còn yêu nhau nữa. Bây giờ, anh hiểu rằng bởi anh đưa cô ấy về nhà, bởi cô ấy đã sinh cho anh một đứa con, nên anh phải giữ cô ấy đến suốt đời. Vì vậy anh phải nói xin lỗi với em”. Dew như choàng tỉnh. Cô ta cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và khóc nức nở. Tôi xuống cầu thang và lái xe đến thẳng công ty. Khi đi ngang tiệm hoa bên đường, tôi đặt một lẵng hoa mà vợ tôi yêu thích. Cô bán hàng hỏi tôi muốn viết lời chúc gì vào tấm thiệp.
Tôi mỉm cười và viết “Anh sẽ bế em ra, vào mỗi sáng cho đến khi chúng ta già”.
-from internet.
Does this pic say it all?
Uh, Ville hát hay lắm, giọng anh lại buồn nữa nhưng bài này anh ko hát (thanx God for that). Bài này viết ra ko phải để anh hát Ville à, đơn giản vì 2 tay guitar ko đặt lời cho nó heheh...
liên quan tới randomsongs
Làn da và tâm thần tôi vốn nhạy cảm với các chất kích thích. Rượu bia một cốc đỏ mặt. Cafe một ly trợn mắt cả đêm. Đêm nay cũng thế (mà cũng gần sáng rồi hic), uống một ly đen đá nhạt toẹt mà tỉnh như sáo. Tôi lôi Creed - The Greatest Hits ra nghe.
Thực ra tôi thấy dĩa này là hay nhất của Creed (chuyện, greatest hits), 13 bài hết 8 bài tui thích rồi hehe... Tiếc ghê, mới ra được 3 album đã tan rã. Mà cũng nhanh, từ ngày biết tin nhóm tan rã đến nay đã 2 năm, too fast too farious! Nhớ Scott, uhm trong nhóm tôi chỉ ấn tượng mỗi hắn. Hôm nay mới lục lời của "What if" ra coi, gật gù, đây chính là bài hát mình đã đọc ở đâu đó Scott giải thích về hoàn cảnh ra đời của Human Clay. Đại loại, thời điểm đó Creed khá khủng hoảng vì những sự ghen ghét đố kị, những lời dèm pha nói xấu bởi sự nổi tiếng của nhóm. Cú quá Scott mới cùng Tremonti viết ra những lời lẽ cũng như những câu guitar hết sức hằn học như vậy:
What if you did?
What if you lied?
What if I avenge?
What if eye for an eye?
Giờ tính sao, nếu tao trả đũa? Cũng may trong Human Clay nhóm cũng đã "With arms wide open", thôi rộng lòng bỏ qua, bài này Scott viết mừng đứa con trai mới chào đời của anh.
Nghe bài tôi thích nhất "My sacrifice" tự nhiên thấy nhớ mấy chiến hữu quá, bởi câu:
Hello my friend we meet again
It's been a while where should we begin
Feels like forever...
Hello Zanky, Zen, Alloy, been, darkmetal... will we meet again at Le Van Sy?
liên quan tới albums
Syd passed away on Friday July 7th 2006 at age 60...
Vốn liếng Pink Floyd của tôi nghèo và mai một tới mức ko biết nói gì nữa.
Hôm nay buồn nhưng biết tin Syd chết còn buồn hơn, tệ quá, giờ mới biết, shame on me...
remember when you were young
you shone like the sun
shine on your crazy diamond
liên quan tới tribute
Hè hè, giờ tui mới có dịp nghe Sleep of the angels của Rotting Christ /kraist/, trước muốn nghe vì xem video After dark I feel tuy hình ảnh loè nhoè nhưng oánh nghe thích quá, loay hoay mãi giờ mới có. Trong 4 cái đã nghe của Rotting thì tui cái này xếp thứ 2, sau Triarchy và trước Khronos cùng album 2004. Trước trên các diễn đàn vẫn cãi nhau ỏm tỏi về chuyện band chơi black hay death, riêng tôi thấy không khí band mang lại vẫn là black nhưng là thứ black "tối mà ko tối", câu cú rất sáng sủa, lead ngọt, accord dạt dào, nghe sướng chết. Trong 4 cái, Triarchy trội hơn, "nặng" hơn, và "black" hơn cả. Cái Thy Mighty Contract trước tui có nghe thử nhưng "thô" quá nên tui cho dze luôn, album đầu tay, thông cảm được.
Mà ai giải thích dùm với, tôi nghe thấy After dark I feel lại là track 3 chứ ko phải 2, nhưng tên track 3 là Victoriatus, vậy cái nào là cái nào? Track 6 The world made end hình như cũng ko đúng. Có kiểm tra lyrics nữa nhưng cũng lung tung lắm, kiểu Sakis hát khó "bắt" quá. List trên back cover chính xác, có 1 bonus track là Moonlight vì đây là bản phát hành ở Mỹ. Bìa sau có chữ TyTy nữa hehehhe Ai xác định lại giúp tui cái list này được ko?
MAI rotting biết ko?
liên quan tới albums
Không có ham muốn phiêu lưu (Văn minh tân học sách, 1904)
Người Âu trọng du lịch, xem thường hiểm trở gian nan, đi thám hiểm Băng Dương, đi vòng quanh địa cầu, đều là những việc thường thấy. Nước ta có thể không? Lìa nhà mươi dặm đã bùi ngùi những mưa gió hoa vàng! Ở lữ thứ(1) vài năm đã than thở quan hà đầu bạc(2). Nói gì đến Xiêm La, Miến Điện, Nam Chưởng, Cao Miên không ai chịu đặt chân tới nhưng ngay đến Trung Hoa đối với ta vẫn là chỗ cùng tộc loại, cùng đạo giáo, cùng lễ giáo văn học, cho đến phương tiện giao tế, cái gì cũng giống nhau, thế mà người Tàu thì ở nhan nhản khắp nơi kinh kỳ đô hội bên ta, còn người nước ta thì chưa một ai đến thành Ngũ Dương(3) cả.
(1) lữ thứ: nhà trọ, chỗ xa lạ.
(2) quan hà: cửa ải và sông, quan hà đầu bạc chỉ vất vả mà người đi xa phải chịu khiến người ta già đi.
(3) thành Ngũ Dương đây chỉ Quảng Châu, thủ phủ Quảng Đông, chứ không phải Quảng Đông nói chung như một số tài liệu đã chú.
- Vương Trí Nhàn
Phòng nhỏ và hơi tối, Soundmax thôi (đừng nghe phone nhiều, điếc), trúng dĩa nhạc hay, The Acoustic Verses, quá hoàn hảo để thưởng thức.
Oh sweet leaf
Swaying in the wind
Under stars and moon
And sunrise gloom
Hanging on the tree
That gives you life
9-29-045 hay quá, ca sĩ hát quá đạt, quá "feeling", nhất là khúc "here they come...". Hai bản instrument cũng cảm xúc quá trời. Nghe sướng quá !!!
Track cuối nghe ko vô, chán chán, nhưng hề gì, những track còn lại ko là quá đủ sao?
Trước nghe cái Riverside cũng "đã" như vầy. Chà, nhắc mới nhớ Second life syndrome vẫn còn trong hòm hè hè...
Đáng tiếc, mua Rotting Christ 2004 cùng lúc với cái này, tội nghiệp mấy anh Hy Lạp, để nghe sau vậy.
liên quan tới albums
Nghe cái tên thôi đã thấy hay rồi, Acoustic Verses. Album trầm buồn, tĩnh lặng (vâng, acoustic mà), thanh âm piano tí tách, tự sự, nhưng cũng ko thiếu những phút giây réo rắt cùng cello (Alone). Những đoạn chuyển nghe ngất ngây trên mây. Metal chặt accord khiến ta hăng máu, acoustic vỗ về xoa dịu tâm hồn ta. Damn it, you're great again GREEN CARNATION !!!
Nhìn vào credit dưới đây cũng có thể thấy Tchort ko ôm hết Acoustic Verses, album được đóng góp bởi tất cả các thành viên.
Engineered and mixed by Stein Roger Sordal , Brown Sound Studios
Except "Alone" mixed by Hans K. Eidskard . Jailhouse Studios,
Violins, viola and chello recorded by Hans K. Eidskard . Jailhouse Studios
Drums recorded by Endre Kirkesola , Dub Studios
Mastered by Bjørn Harstad and Roald Råsberg , Lynor
Cover photo and design by Jon Tønnessen
Produced by Green Carnation
Recording line up
Stein Roger Sordal - Bass, ebow, coffee, lead vocals and backing vocals
Tchort - Acoustic guitar
Kjetil Nordhus - Lead vocals and backing vocals
Tommy Jackson - Drums and percussion
Michael S Krumins - Acoustic guitar, semi hollow guitar and theremin,
Kenneth Silden, - Piano,rhodes, strings and mellotron
Bjørn Harstad - Tremolo guitar, slide and guitar effects
Guest musicians:
Leif Wiese - Violin
Gustav Ekeberg - Viola
Bernt Andrè Moen - Chello
liên quan tới albums