Một sáng rảnh rỗi download video trong hdpvidz, là nơi tôi lâu lâu vẫn ghé vào tải metal video, chất lượng tuyệt vời và khá cập nhật. Net chạy vù vù, trung bình cứ một video 60MB tải khoảng hơn 10 phút nhưng không vì thế mà tôi click thoải mái được chăng hay chớ, tôi bỏ qua những cái tên (đã từng) gây thất vọng như In Flames, Cannibal Corpse, Deicide... và những cái tên lạ.


Đầu tiên là "Repressed" Apocalyptica feat Matt Tuck & Max Cavalera, vẫn là 4 anh Phần Lan lập dị chơi metal bằng cello, tóc duỗi vàng óng rũ rượi "đập" cello điên cuồng. Video có hơi cục cằn, có lẽ vậy mới hợp với giọng harsh của Max, xen lẫn giọng tên Matt nào đấy nghe thấy ghét, nhưng kết hợp với nhau nghe lại ngồ ngộ. Tui không thích video này.


Black Label Society, dù tôi chưa nghe cụ thể album nào của band nhưng danh tiếng của Zakk Wylde có lẽ cũng đủ để ta down video "Concrete jungle" xem thử. Và kết quả là: nhạc nhảm, hát lè nhè méo tiếng nhảm, hình ảnh hoạt hoạ cũng nhảm nhí nốt tuy những cái vòi có gợi tui nhớ tới The Wall.


Video clip "Tears don't fall" Bullet for my Valentine hình ảnh đẹp, chơi hay, bài này Tùng cafe đã từng mở audio (MAI nó lắc như điên ^-^). Clip làm tôi hơi nhớ đến clip "Are you dead yet" Children of Bodom. Nhóm chơi metalcore rất melodic, rất dễ nghe. Xem mấy video trước cả nhóm trừ drummer đều hát giọng metalcore tốt, riêng ca sĩ chính có giọng clean tốt, tuy đôi khi nghe hơi ướt át và the thé nhưng chắc kiểu nó phải thế. Lúc tóc khô mặt lead vocal hơi sến nhưng khi ướt chèm nhẹp trông khá đẹp trai và trẻ trung. Clip có đoạn cuối hơi vô lý. Thứ nhất xăng chỉ cần đứng gần và hơi đậm đặc chút thôi mắt bạn đã giựt giựt chứ nói gì đến việc đổ cả lên người như thế. Thứ hai, không lẽ xăng không có mùi hay sao mà cặp trai gái kia không biết?


Moonspell"Finisterra", nói sao đây, uhm đã có lúc tôi nghĩ nhạc của nhóm rất hợp với tôi, bây giờ cũng thế nhưng sao tôi vẫn không chịu nghe album nào của band cả, có lẽ vẫn chưa đủ và chưa phải lúc thích hợp. Video tối tăm và... xấu, nhưng có lẽ nó phải thế.


Xem "Để được yêu" Papa Roach tôi không nhận ra tay ca sĩ chính, nhìn anh như Greenday. Kiểu clip cũng chán, mấy em vận lingerie vặn vẹo đu xích đu, lắc mông nẩy ngực tung tẩy... nhìn chung là oải. Nhạc họ vẫn thế, nhưng tôi không khoái như hồi "Last resort".


"Anthem (We are the fire)""Entrance of the conflagration" của Trivium video không quá đặc sắc nhưng nhạc rất vô, không còn quá metalcore, chắc cover "Master of puppets" xong sướng quá nên chuyển sang heavy/thrash ^-^ Giờ tôi có cảm giác nhận xét của mình về thể loại không chắc chắn và chệch choạc, do tôi không quá tìm hiểu hay bây giờ metal đã không còn giới hạn? Nhóm làm video kiểu đơn giản là kêu gọi càc fan tham gia vào video của mình, vừa được tiếng thương fan vừa tiết kiệm tiền. Bỗng nhớ tới cái CASTING CALL FOR NIRVANA FANS, nó như thế này:


NIRVANA needs YOU to appear in their upcoming music video, Smells like teen spirit. You should be 18 to 25 years old and adapt a highschool personna, i.e., pretty, punk, nerd, jock... No clothing with name brands name or logos please! You will need to be at GMT Studios, Stage 6 on Sartuday August 17 at 11:30 a.m. Be prepared to stay for several hours! Come support Nirvana and have a great time!

GMT

Culver City, CA.


Bỗng nhớ và thèm nghe Nirvana quá, đĩa để hết ở VT rồi hic...


"Thà làm trùm Nirvana chứ không làm tôi mọi metal"Image




Có hàng triệu trường hợp để một chàng trai bắt quen với một cô gái. Thế nhưng theo cái cách mà Robby gặp Pat thì chỉ duy nhất. Ba chàng bạn thân lái chiếc xe hơi bộ vó ngoài xấu xí nhưng bên trong là dàn động cơ xe đua tuyệt hảo chạy ra đại lộ ngoại ô, rắp tâm dụ dỗ vài gã cầm lái háo thắng. Tức khắc có con mồi sang trọng mắc câu lao vào cuộc đua. Chiếc xe của Robby chiến thắng oanh liệt trước cỗ xe đời mới to uỵch. Nhưng khổ thay, trái tim anh chàng lại đầu hàng trước Pat, cô khách mảnh khảnh lặng lẽ ngồi trong chiếc xe đối thủ. Robby bị đốn gục. Kể từ thời điểm kỳ diệu ấy, thế giới xung quanh anh đột nhiên biến hình…


Tiểu thuyết Ba người bạn trước hết kể một câu chuyện tình yêu. Tình yêu qua cái nhìn sửng sốt, hài hước, rồi trìu mến và cũng đau đớn tột cùng của Robby. Sẽ ra sao nếu bạn là Robby, chàng trai nghèo mơ ước làm nghệ sĩ dương cầm nhưng lại là thợ sửa xe, đêm đêm chơi piano ở môt hộp đêm? Bạn có dám đem lòng yêu Pat, cô gái con nhà thượng lưu sa sút? Bạn có dám yêu như cách Robby yêu không? Thế này đây: Lần hẹn hò đầu tiên ở một quán bánh ngọt, anh bối rối đến nỗi nốc rươu sặc hơi men. Cùng người yêu tham dự tiệc tùng sang trọng giữa những gã giàu có đỏm dáng, anh vụng về trong bộ quần áo đi mượn, bỏ về giữa chừng vì ghen tuông khổ sở. Có thể khi túng bấn “ngân sách” lo cho người yêu, Robby đánh liều thử vận may ở trường đua ngựa. Làm quần quật, anh thuê nhà cho Pat, đưa cô đi nghỉ vùng biển. Để làm một gã trai thanh lịch tặng hoa cho người yêu mỗi ngày, Robby liều lĩnh hái trộm hoa hồng trong sân nhà thờ. Đời sống thiếu hụt, nuôi thân mình đã khó, lại đèo bòng người yêu, anh kiếm từng đồng cắc bằng cách chạy taxi chở khách…


Mỗi điều Robby làm cho Pat thể hiện tình yêu nồng nhiệt, thiết tha, yêu người yêu hơn yêu chính bản thân mình, nhưng đồng thời cũng là những động tác chống cự quyết liệt các bủa vây nghiệt ngã của đời sống. Bằng chuỗi nỗ lực đến tuyệt vọng, Robby giành lấy cho mình và người yêu từng khoảnh khắc yêu quý giá, thật lãng mạn, không phải sa xuống tận đáy thực tế khốn cùng. Những chi tiết hành động đầy thương cảm hiện ra trong vỏ bọc vui nhộn, gây rung cảm sâu xa khi chúng xen lẫn các dòng tự sự, những khám phá tình yêu tuyệt vời: “Hồi chiều, giá tôi đừng lại thăm Pat có lẽ lại hơn. Tôi không tài nào rứt bỏ nổi hình ảnh ấy. Căn phòng chìm dần trong ánh hoàng hôn. Cô thiếu nữ xinh đẹp ngồi thu mình. Mẹ kiếp, tôi đâm ra đa cảm mất rồi… Nhưng phải chăng hôm nay tôi mới cảm giác thấy, đúng vào hôm nay, con người tôi thay đổi siết bao. Cớ sao tôi không ở lại bên nàng như thực ra tôi đã mong muốn? Chao, khỉ nợ, thây kệ sự đời. Cho dù tôi có phải phát điên lên trước nỗi bất hạnh kho tôi mất nàng. Nàng có đấy, nàng đang có đấy. Thảy những cái khác chẳng là cái cóc khô gì…” Trải qua cuộc đại chiến thế giới như một người lính, chung đụng đủ mọi hạng người trong cuộc vật lộn sinh tồn, thế nhưng phải qua tình yêu với Pat, Robby mới nhận ra trọn vẹn bản thân, với cái phần tâm hồn sâu thẳm chưa bị đánh mất, tràn đầy hy sinh, âu yếm lẫn xót thương.


Tình yêu của Robby và Pat vừa giản dị, vừa khác thường, bởi nó được bao bọc trong tình bạn tràn đầy xúc động. Yêu Pat, phía sau lưng Robby còn có Lenz và Koester, hai chàng bạn thân. Trong mối liên kết gắn bó của tình bạn, họ chống cự lại nỗi cô độc, trạng thái trống rỗng, chống lại sự mục ruỗng của những cuộc đời không còn tìm thấy mục đích. Nhìn vào hạnh phúc của Robby, những người bạn ấm áp lây. Họ thân nhau đến mức không thể an ủi nhau được. Bởi vấn đề của người này tất yếu là nỗi bận tâm của hai người còn lại. Khi Pat lao phổi, Koester bán xưởng, bán chiếc xe đua mà họ quý như thằng bạn thân để Robby có tiền lo cho người yêu. Tình yêu và tình bạn đan cài. Bóc tách hai cảm xúc ấy rời khỏi nhau, mối tình của Robby sẽ mất nhiều sinh khí, và ánh hào sảng của tình bạn giữa ba chàng trai ắt cũng nhạt mờ.


Ba người bạn, tiểu thuyết cả Enrich Maria Remarque – nhà văn Đức được yêu mến nhất thế kỷ 20 - đến nay vẫn là một trong những tác phẩm được độc giả trẻ khắp thế giới say mê. Đọc từng trang của quyển sách, chợt thấm sâu một lẽ giản dị: Tình yêu thật sự luôn là sự kiện bất thường của đời sống. Bất thường, nên nó làm cho con người ta choáng váng, biến đổi, đưa trái tim yêu đến sự hoàn thiện diệu kỳ.


-from Đắc Quý HHT2!


------------------------------------------------------


Tiểu thuyết ra đời năm 1937, và nghe đâu được dựng thành film một năm sau đó. Vẫn là Rê-măc mà tôi đã biết qua Khải Hoàn Môn, thích viết về số phận những người luôn bị ám ảnh sau cuộc đại chiến. Truyện này tôi cũng chưa đọc dù lúc nào đi nhà sách cũng thấy nhưng bụng lại bảo dạ thôi để lần sau nhé Rê-măc, em túng Image 


Image




Match point - Phim dở tệ, từ biên kịch, đạo diễn cho đến dàn diễn viên. Tội nghệp Scarlett Johasson bởi tôi khá kỳ vọng vào em (với bộ ngực giành hàng loạt giải thưởng của năm) nên sự thất vọng về em là khá lớn. Còn tay nam diễn viên chính thì quá tệ luôn, tên hắn là Jonathan Rhys Meyers, nên tránh film nào có cái tên này. Kịch bản dở ẹt, lãng nhách. Đạo diễn chán! Tên hắn là Woody Allen, kịch bản của hắn luôn.


Motorcycle Diaries - Đoạn tui ghét nhất film có thể là đoạn đạo diễn tâm đắc nhất: Che nhảy ùm xuống bơi qua sông chia vui SN với các bệnh nhân phong. Đành rằng ko như thế sẽ ko đủ cho một bộ film, nhưng tui vẫn ko thích, lên gân chi vậy !


Slayer - Giá mà Tom Araya... đừng hát, chắc hẳn Slayer sẽ là band chơi metal instrumental hay nhứt thế giới (hehe rotting).


Creed - Scott hát live yếu quá.


RFC cafe - DJ sucks ! 


Norwegian Wood - Trịnh Lữ chắc ko nghe pop rock như Haruki, nhất là Beatles. Giá ổng đừng dịch tựa mấy bài hát, giá mà đừng "album CLB ban nhac những trái tim cô đơn của nhóm Sgt Peppers" (guess what, Sgt. Peppers's Lonely Hearts Club band blah blah blah), giá mà đừng "Rừng Nauy", bài hát "Mary kiêu hãnh"... Thối cả truyện hic...


Legends of the fall - Giá như đạo diễn đừng để cho Tristan (Brad Pitt) đi trả thù cho em trai như thế, cũng đừng xử lý đoạn cuối film bằng cách cho anh trai của Tristan đứng đằng sau bắn hạ tên côn đồ như thế, cũ và màu quá!


Lâu chê bai chút mất mát gì.


Giá mà tối nay được nhậu...




Vào ngày cưới của tôi, tôi đã ôm vợ trên đôi tay của mình. Xe đưa dâu dừng tại trước tổ uyên ương của chúng tôi. Đám bạn thân của tôi nhất quyết bắt tôi phải đưa nàng ra khỏi xe trên đôi tay của mình. Do vậy, tôi đã bế nàng vào nhà. Lúc đó, nàng là một cô dâu tròn trĩnh và e thẹn, còn tôi là một chú rể rất sung sức và tràn trề hạnh phúc. Nhưng đó là cảnh của mười năm trước. Những chuỗi ngày sau đó cũng giản dị như một cốc nước tinh khiết: chúng tôi có con, tôi bước vào thương trường và cố gắng kiếm thật nhiều tiền. Khi của cải trong gia đình chúng tôi mỗi lúc một nhiều hơn cũng là lúc tình cảm giữa hai chúng tôi suy giảm dần. Vợ tôi là một công chức nhà nước. Mỗi sáng chúng tôi cùng ra khỏi nhà với nhau và hầu như về nhà cùng một lúc. Con chúng tôi thì học tại một trường nội trú. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi nhìn bề ngoài hạnh phúc đến nỗi nhiều người phải ganh tị.


Nhưng thật ra cuộc sống yên ấm đó gần như bị xáo trộn bởi những đổi thay không ngờ... Dew đã bước vào cuộc đời tôi. Đó là một ngày đầy nắng. Tôi đứng trước một ban công rộng lớn. Dew ôm vòng sau lưng tôi. Con tim tôi, một lần nữa, lại đắm chìm trong dòng suối yêu đương cùng nàng. Đây là căn hộ tôi mua cho cô ấy. Dew nói: “Anh là mẫu đàn ông có sức cuốn hút với đàn bà nhiều nhất”. Câu nói của Dew đột nhiên nhắc tôi nhớ đến vợ mình. Hồi chúng tôi mới cưới, nàng nói: "Mẫu đàn ông như anh, khi thành đạt sẽ rất quyến rũ với phụ nữ". Nghĩ đến lời nói đó của vợ mình, tôi thoáng do dự. Tôi hiểu mình đang phản bội lại nàng. Nhưng tôi đã không thể cưỡng lại chính mình. Kéo tay Dew sang một bên, tôi nói: “Em đi mua mấy món đồ nội thất nhé? Anh có vài việc phải làm ở công ty”. Hiển nhiên là nàng thất vọng rồi bởi vì tôi đã hứa sẽ cùng đi với nàng. Ngay lúc ấy, ý nghĩ phải ly hôn xuất hiện trong tâm trí tôi mặc dù trước đây ly hôn là một điều tưởng chừng không thể. Nhưng tôi nhận ra khó mà mở lời với vợ về chuyện này. Cho dù tôi có đề cập nó một cách nhẹ nhàng đến đâu chăng nữa, cô ấy chắc chắn sẽ bị tổn thương sâu sắc. Công bằng mà nói, cô ấy là một người vợ tốt. Tối nào, cô ấy cũng bận rộn chuẩn bị bữa ăn tối, trong khi tôi ngồi phía trước màn ảnh TV. Bữa ăn tối thường xong sớm. Sau đó, chúng tôi cùng xem TV. Không thì, tôi lại thơ thẩn bên máy tính, mường tượng thân thể của Dew. Đó là cách tôi thư giãn.


Một ngày nọ, tôi nửa đùa nửa thật nói với vợ tôi, “Giả dụ chúng ta phải ly hôn, em sẽ làm gì?”. Cô ấy nhìn chằm chặp tôi phải đến vài giây mà không nói lời nào. Hiển nhiên cô ấy tin rằng ly hôn là một cái gì rất xa vời với cô ấy. Tôi không hình dung được vợ tôi sẽ phản ứng thế nào một khi biết rằng tôi đang nói nghiêm túc về chuyện đó.


Lúc vợ tôi bước vào phòng làm việc của tôi ở công ty thì Dew cũng vừa bước ra. Hầu như tất cả nhân viên ở văn phòng tôi đều nhìn vợ tôi với ánh mắt ra chiều thông cảm và cố giấu giếm chút gì đó khi nói chuyện với nàng. Vợ tôi dường như có nghe phong phanh vài lời bóng gió. Cô ấy chỉ mỉm cười dịu dàng với đám nhân viên, nhưng tôi đọc được nỗi đau trong đôi mắt ấy. Một lần nữa, Dew lại nói với tôi: "Fall, anh ly dị cô ấy đi? Rồi chúng mình sẽ cùng chung sống với nhau”. Tôi gật đầu. Tôi biết mình không thể chần chừ thêm được nữa.


Khi vợ tôi dọn ra bàn chiếc dĩa cuối cùng, tôi nắm lấy tay cô áy. “Anh có điều này muốn nói với em”, tôi nói. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn. Tôi lại nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt nàng. Đột nhiên, tôi không biết phải mở miệng như thế nào. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đang suy nghĩ thôi. “Anh muốn ly hôn”. Cuối cùng thì tôi cũng đặt vấn đề hết sức nặng nề này một cách thật nhẹ nhàng. Cô ấy tỏ ra không khó chịu lắm với lời tôi nói mà chỉ hỏi nhỏ “Tại sao?”. “Anh nói thật đấy”, tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Cái gọi là câu trả lời của tôi đã khiến cô ta giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi “Anh không phải là đàn ông!”. Đêm đó, chúng tôi không nói chuyện với nhau. Cô ấy khóc lóc. Tôi hiểu cô ấy muốn biết chuyện gì đã xảy ra với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó đưa ra được câu trả lời thỏa đáng bởi vì trái tim tôi đã nghiêng về Dew.


Trong tâm trạng tội lỗi tột cùng, tôi thảo đơn ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần trong công ty tôi. Nhìn lướt qua tờ đơn, cô ấy xé nó ra từng mảnh. Tôi cảm thấy tim mình đau nhói. Người phụ nữ chung sống với tôi suốt mười năm nay bỗng trở nên xa lạ chỉ trong một ngày. Nhưng, tôi không thể rút lại những lời đã nói. Cuối cùng, điều tôi mong đợi đã đến. Cô ấy òa khóc trước mặt tôi. Tiếng khóc của cô ấy thực sự là liều thuốc an thần cho tôi. Ý định ly hôn dằn vặt tôi suốt nhiều tuần qua giờ đây dường như càng trở nên rõ rệt và mạnh mẽ.


Trời khuya, tôi về nhà sau tiệc chiêu đãi khách hàng. Tôi nhìn thấy vợ tôi đang cắm cúi viết tại bàn làm việc. Tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nửa đêm, tỉnh giấc, tôi thấy cô ấy vẫn ngồi viết. Tôi trở mình và ngủ tiếp. Vợ tôi đưa ra điều kiện ly hôn: Cô ấy không cần bất cứ thứ gì của tôi, nhưng tôi phải cho cô ấy thời gian một tháng trước khi chính thức ly hôn; và trong thời gian một tháng đó, chúng tôi phải sống với nhau một cuộc sống bình thường. Lý do chỉ đơn giản vì: tháng sau con trai của chúng tôi sẽ kết thúc kỳ nghỉ hè và cô ấy không muốn nó phải chứng kiến cuộc hôn nhân của chúng tôi đổ vỡ. Cô ấy đưa cho tôi thư thỏa thuận cô ấy soạn sẵn và hỏi: “Anh còn nhớ em đã vào phòng cô dâu trong ngày cưới như thế nào không?”. Câu hỏi này chợt làm sống tại trong tôi tất cả những kỷ niệm tuyệt vời ngày ấy. Tôi gật đầu và nói: “Anh còn nhớ”. “Lúc đó, anh đã bế em trên đôi tay của anh”, cô ấy tiếp tục, “do vậy, em có một yêu cầu là anh phải bế em ra vào ngày chúng ta ly hôn. Từ giờ đến hết tháng này, anh phải bế em từ giường ngủ đến cửa nhà mình vào mỗi sáng”. Tôi mỉm cười đồng ý. Tôi biết cô ấy đang nhớ lại những chuỗi ngày ngọt ngào hạnh phúc và muốn cuộc hôn nhân của mình kết thúc lãng mạn.


Tôi kể cho Dew nghe về điều kiện ly hôn của vợ mình. Cô ấy cười to và cho rằng đó là một yêu cầu ngu xuẩn. “Cho dù cô ta có đưa ra mánh khóe gì chăng nữa, thì vẫn phải đối mặt với kết cục ly hôn mà thôi”, cô ấy nói một cách khinh bỉ. Lời nói đó của Dew ít nhiều khiến tôi cảm thấy khó chịu.


Vợ tôi và tôi đã không đụng chạm gì về thể xác kể từ khi tôi có ý định ly hôn. Chúng tôi đối xử với nhau như hai người xa lạ. Vì vậy ngày đầu tiên tôi bế cô ấy, cả hai chúng tôi tỏ ra khá lóng ngóng, vụng về. Đứa con trai vỗ tay theo sau chúng tôi: “Cha đang ôm mẹ trên tay”. Lời nói của con trẻ làm tim tôi đau nhói. Từ phòng ngủ đến phòng khách, sau đó mới đến cửa ra vào, tôi đã đi bộ trên mười mét với cô ấy trên tay. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, "Chúng ta sẽ bắt đầu từ hôm nay đừng nói gì cho con hay”. Tôi gật đầu và cảm thấy chút gì đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt, còn tôi lái xe đến công ty.


Vào ngày thứ hai, chúng tôi “diễn” dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Chúng tôi quá gần nhau đến nỗi tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của nàng. Tôi nhận ra rằng đã lâu lắm rồi tôi không nhìn kỹ người phụ nữ thân yêu của mình. Tôi nhận ra vợ tôi không còn trẻ nữa. Đã xuất hiện một vài nếp nhăn trên gương mặt của nàng.


Ngày thứ ba, cô ấy thì thầm vào tai tôi: "Vườn ngoài kia đang bị xói mòn đấy. Anh cẩn thận khi đi qua đó nghe". Ngày thứ tư khi tôi nâng cô ấy lên, tôi có cảm giác chúng tôi vẫn còn là một đôi uyên ương khăng khít và tôi đang ôm người yêu trong vòng tay âu yếm của mình. Những tơ tưởng về Dew trở nên mờ nhạt dần. Đến ngày thứ năm và thứ sáu, cô ấy tiếp tục dặn dò tôi vài thứ, nào là cô ấy để chiếc áo sơ mi vừa ủi ở đâu, nào là tôi phải cẩn thận hơn trong lúc nấu nướng. Tôi đã gật đầu. Cảm giác thân thiết, gần gũi lại trở nên mạnh mẽ nhiều hơn. Nhưng tôi không nói với Dew về điều này.


Tôi cảm thấy bế cô ấy dễ dàng hơn. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy đã làm tôi mạnh mẽ hơn. Tôi nói với cô ấy: “Có vẻ bế em không còn khó nữa”. Vợ tôi đang chọn váy đi làm. Tôi thì đứng đợi để bế cô ấy. Cô ấy loay hoay một lúc nhưng vẫn không tìm ra chiếc váy nào vừa vặn cả. Rồi, cô ấy thở dài, “Mấy cái váy của em đều bị rộng ra cả rồi”. Tôi mỉm cười. Nhưng đột nhiên tôi hiểu rằng thì ra cô ấy đã ốm đi nên tôi mới bế cô ấy dễ dàng, chứ không phải vì tôi mạnh khỏe hơn trước. Tôi biết vợ mình đã chôn giấu tất cả niềm cay đắng trong tim. Tôi lại cảm thấy đau đớn. Theo phản xạ tự nhiên, tôi đưa tay chạm vào đầu cô ấy. Đúng lúc đó, thằng con chúng tôi chạy đến "Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi" - nó nói. Đối với nó, hình như nhìn thấy cha bế mẹ ra đã là một phần tất yếu trong cuộc sống của nó rồi. Vợ tôi ra hiệu cho nó lại gần và ôm nó thật chặt. Tôi quay mặt đi vì sợ rằng mình sẽ thay đổi quyết định vào phút chót. Tôi ôm cô ấy trong vòng tay, bước từ phòng ngủ qua phòng khách, qua hành lang. Tay cô ấy vòng qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm cô ấy thật chặt, tưởng tượng như chúng tôi đang trở về ngày tân hôn. Nhưng tôi thật sự buồn vì vợ tôi đã gầy hơn xưa rất nhiều.


Vào ngày cuối cùng, tôi thấy khó có thể cất bước khi ôm cô ấy trong vòng tay. Con trai chúng tôi đã lên trường. Vợ tôi bảo: “Thực ra, em mong anh sẽ ôm em trong tay đến khi nào chúng ta già". Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói: "Cả em và anh đã không nhận ra rằng cuộc sống của chúng mình từ lâu đã thiếu vắng quá nhiều những thân mật, gần gũi".


Tôi phóng ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe. Tôi sợ bất cứ sự chậm trễ nào của mình sẽ khiến tôi đổi ý. Tôi bước lên tàu. Dew ra mở cửa. Tôi nói với cô ấy: “Xin lỗi, Dew, anh không thể ly hôn. Anh nói thật đấy”. Cô ấy kinh ngạc nhìn tôi. Sau đó, Dew sờ trán tôi. “Anh không bị sốt chứ”, cô ấy hỏi. Tôi gỡ tay cô ấy ra. “Dew, anh xin lỗi”, tôi nói. “Anh chỉ có thể xin lỗi em. Anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ tẻ nhạt vì cô ấy và anh không nhận ra giá trị của những điều bé nhỏ trong cuộc sống lứa đôi, chứ không phải bởi vì anh và cô ấy không còn yêu nhau nữa. Bây giờ, anh hiểu rằng bởi anh đưa cô ấy về nhà, bởi cô ấy đã sinh cho anh một đứa con, nên anh phải giữ cô ấy đến suốt đời. Vì vậy anh phải nói xin lỗi với em”. Dew như choàng tỉnh. Cô ta cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và khóc nức nở. Tôi xuống cầu thang và lái xe đến thẳng công ty. Khi đi ngang tiệm hoa bên đường, tôi đặt một lẵng hoa mà vợ tôi yêu thích. Cô bán hàng hỏi tôi muốn viết lời chúc gì vào tấm thiệp.


Tôi mỉm cười và viết “Anh sẽ bế em ra, vào mỗi sáng cho đến khi chúng ta già”.




-from internet.




Mourn - Sentenced

Does this pic say it all?

Uh, Ville hát hay lắm, giọng anh lại buồn nữa nhưng bài này anh ko hát (thanx God for that). Bài này viết ra ko phải để anh hát Ville à, đơn giản vì 2 tay guitar ko đặt lời cho nó heheh...

Newer Posts Older Posts Home