Thiên thần & Ác quỷ quả thiệt lôi cuốn và hấp dẫn những cái đầu ngoại đạo và (đôi khi) bài Công giáo như tui, đến tận trang cuối cùng. Khó mà phán đoán được cốt truyện sẽ đưa đẩy người đọc đi đến đâu, cảm xúc và suy đoán thay đổi liên tục sau một vài chương. Hành trình đi tìm lời giải đáp ly kì đến nghẹt thở. Một tiểu thuyết trinh thám xuất sắc!
Chà, gõ xong đọc lại đoạn trên thấy giống mấy nhận xét với phê bình vô nghĩa dán chằng chịt trên bìa mấy cuốn bestseller bây giờ quá hehe
Nhìn ảnh Ewan McGregor vào vai cha Carlo Ventresca chợt nghĩ ngay tới cha Ranfơ đờ Brikaxxa trong Tiếng chim hót trong bụi mận gai, vóc dáng và gương mặt "hoàn hảo và tuyệt mỹ"! Tội nghiệp, Tom Hanks bị lu mờ quá xá.
Giờ lại mong đợi phim này hơn cả Harry Porter & Hoàng tử lai.
------------------
BEST SPEECH FROM ANGELS & DEMONS
Có một điều ta xin nói với hội Illuminati và các nhà khoa học. Các người đã chiến thắng.
Bánh xe lịch sử đã bắt đầu lăn từ lâu lắm rồi. Chiến thắng của các người là hiển nhiên. Và giờ đây điều đó mới càng rõ ràng hơn bao giờ hết. Khoa học chính là đức Chúa mới.
Dược khoa, các phương tiện liên lạc hiện đại, du lịch trong không gian, biến đổi gien... chính là những phép màu nhiệm mà ngày nay chúng ta vẫn kể với con trẻ. Đó chính là những bằng chứng để tin rằng khoa học sẽ cho chúng ta những câu trả lời. Những huyền thoại cổ xưa về sự thụ thai trinh tiết, về những rừng cây bốc cháy, về những đại dương mới được hình thành không còn thích hợp nữa rồi. Chúa trời đã trở thành một khái niệm lỗi thời. Khoa học đã chiến thắng. Chúng ta thừa nhận điều đó.
Nhưng chiến thắng của khoa học đi kèm với một cái giá rất đắt. Cái giá mà tất cả chúng ta đều phải trả.
Khoa học có thể làm dịu những chỗ đau nhức trên cơ thể, giảm sự cực nhọc của con người, tạo ra những công cụ để giải trí, nhưng nó cũng khiến cho cuộc đời trở nên trần tục hơn nhiều. Hoàng hôn đã bị thay bằng những bước sóng và tần số. Sự kì diệu của vũ trụ bị chặt vụn ra thành những những phương trình toán học. Thậm chí cả giá trị bản thân của mỗi chúng ta cũng bị hủy hoại. Khoa học cho rằng trái đất và những sinh vật sống trên đó chẳng qua là những đốm nhỏ vô nghĩa trong vũ trụ bao la. Chỉ là một sự cố trong vũ trụ mà thôi. Thậm chí cả những kỹ thuật lúc đầu hứa hẹn khả năng kết nối chúng ta cuối cùng cũng khiến chúng ta bị chia rẽ. Mỗi chúng ta giờ đây được kết nối với thế giới bằng kỹ thuật điện tử, để rồi lại càng cảm thấy cô đơn hơn trước. Chúng ta phải chứng kiến biết bao cảnh bạo lực, sự chia rẽ, sự rạn nứt, và sự phản trắc. Thậm chí, giờ đây hoài nghi còn là một đức tính tốt. Sự nghi ngờ, sự đòi hỏi phải có bằng chứng giờ đây lại trở thành ý nghĩ thông thái. Phải chăng nhân loại đang cảm thấy tuyệt vọng và thất bại hơn bất kỳ một thời đại nào khác trong lịch sử? Khoa học có thể mang lại bất cứ thứ gì thiêng liêng không? Khoa học tìm câu trả lời bằng cách can thiệp vào những mầm sống chưa chào đời. Khoa học còn dự đính tái sắp xếp chuỗi ADN của chúng ta. Khoa học biến Chúa trời thành muôn vàn mảnh nhỏ nhằm khám phá bản chất của Người... nhưng rồi lại càng tìm thấy thêm nhiều câu hỏi khác nữa.
Cuộc chiến cổ xưa giữa tôn giáo và khoa học đã đi đến hồi kết. Các người đã thắng. Nhưng thắng lợi đó không hề công bằng chút nào. Chiến thắng này không phải là kết quả của những lời giải đáp. Các người đã chiến thắng áp đảo bằng cách biến những chân lý vốn được coi là linh thiêng trở nên không còn thích hợp nữa. Tôn giáo không thể theo kịp các người. Không học phát triển theo cấp số nhân. Nó tự nuôi lớn bản thân mình, y như những con virus. Mỗi bước đột phá lại mở đường cho những bước đột phá tiếp theo. Loài người phải mất hàng ngàn năm mói phát triển đươc cái bánh xe lên thành chiếc xe hơi. Nhưng chỉ sau đó vài thập kỷ, nhân loại đã có thể bay vào vũ trụ. Giờ đây, sự phát triển của khoa học chỉ còn tính bằng tuần. Chúng ra đang lao rất nhanh, đến mức không thể kìm giữ nổi. Sự rạn nứt giữa các cá thể đang lớn dần lên, tôn giáo thì đã bị bỏ lại đằng sau, loài người đối mặt với một khoảng trống trong tâm hồn. Chúng ta vật vã kiếm tìm ý nghĩa của cuộc sống. Và chúng ta đã bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng. Chúng ta trông thấy các vật thể bay không xác định, thử nghiệm thần giao cách cảm, tìm hiểu về những kinh nghiệm thoát xác... tất cả những thứ đó đều mang một lớp vỏ khoa học, nhưng thật ra đều vô nghĩa. Đó thực ra là những tiếng khóc tuyệt vọng của tâm hồn trong thời hiện đại, cô độc và bị giày vò, không thể tìm thấy ý nghĩa của bất kỳ hiện tượng nào nếu tách rời khoa học và kỹ thuật.
Các người nói rằng khoa học sẽ cứu rỗi chúng ta. Còn ta lại cho rằng chính khoa học sẽ tiêu diệt chúng ta. Từ thời Galileo, Giáo hội đã ra sức ngăn cản những bước tiến tàn nhẫn của khoa học, đôi khi bằng những phương thức sai lầm, nhưng với một mục đích cao cả và từ bi. Bất chấp điều đó, sức cám dỗ của khoa học quá lớn, và con người không thể chiến thắng được nó. Các người hãy nhìn lại mà xem, khoa học có giữ lời hứa đâu. Hứa hẹn về sự đơn giản và hiệu quả, nhưng khoa học lại đẻ ra sự hỗn loạn và ô nhiễm. Chúng ta, một loài vật điên loạn và cô đơn, đang bước trên con đường tuyệt diệt.
Đức chúa Khoa học là thế này sao? Chúa gì mà chỉ mang lại cho con người sức mạnh, nhưng không bao giờ cho nhân loại một quy tắc đạo đức về cách thức sử dụng sức mạnh đó? Chúa nào mà đưa cho một đứa trẻ ngọn lửa để chơi, nhưng lại không cảnh báo nó về những nguy hiểm của trò chơi đó. Ngôn ngữ của khoa học không đề cập đến cái tốt và cái xấu. Những cuốn sách giáo khoa về khoa học tự nhiên dạy người ta cách chế tạo bom nguyên tử, nhưng lại không có bát cứ chương nào bàn xem đặc tính của nó là tốt hay xấu.
Ta xin tuyên bố với giới khoa học rằng nhà thờ đã mệt mỏi rồi. Sau bao nhiều nỗ lực để nhắc nhở về cái tốt và cái xấu, Giáo hội đã kiệt sức. Các nguồn lực của chúng ta đã cạn sau những chiến dịch để trở thành đối trọng cho những cố gắng của các người nhằm tạo ra những con chíp nhỏ hơn nữa, và những khoản lợi nhuận lớn hơn nữa. Chúng ta đã tự hỏi tại sao khoa học không thể tự kiềm chế bản thân nó, nhưng làm sao các ngươi có thể làm được điều đó? Thế giới của các người tiến bộ nhanh đến nỗi nếu bất kỳ kẻ nào dừng lại để cân nhắc những hệ lụy từ phát kiến của chính mình thì sẽ bị kẻ khác qua mặt ngay lập tức. Thế là các người cứ tiến về phía trước. Các người tạo ra những loại vũ khí giết người hàng loạt, để rồi chính Đức Thánh Cha phải đi khắp thế giới đê khuyên nhủ các nhà lãnh đạo cố gắng kiềm chế. Các người tạo ra các mầm sống trong ống nghiệm, để rồi nhà thờ lại phải nhắc các người về những tác động đạo đức của phát kiến ấy. Các người khuyến khích nhân loại liên lạc bằng điện thoại di động, máy tính, màn hình video, để rồi chỉ có nhà thờ mở rộng cửa và nhắc nhở các con chiên của mình hãy giao tiếp với nhau theo đúng cách mà đáng ra phải luôn luôn như thế. Các người thậm chí còn nhân danh y học để giết hại những mầm sống chưa chào đời, để rồi Giáo hội lại phải chỉ ra tính ngụy biện trong những luận cứ ây.
Và các người cũng luôn cho rằng Giáo hội là dốt nát. Nhưng kẻ thực sự dốt nát là ai đây? Là người không thể định nghĩa được sấm chớp, hay là kẻ không biết kính trọng sức mạnh vĩ đại của hiện tượng ấy? Giáo hội luôn mở rộng lòng đối với các người, và với toàn nhân loại, thế nhưng chúng ta càng mở rộng lòng, thì các người càng đẩy chúng ta ra xa hơn nữa. Các người đòi hỏi phải có bằng chứng để chứng minh rằng có Chúa. Các người hãy dùng kính viễn vọng mà nhìn lên trời, chẳng thể thấy Chúa ở đó đâu! Các người chất vấn là diện mạo của Chúa trông thế nào? Ta xin hỏi các người, câu hỏi đó xuất phát từ đâu? Câu trả lời chỉ có một mà thôi. Trong khoa học, các người không thấy Chúa đâu đúng không? Làm sao các người lại có thể trông thấy Người cơ chứ! Các người tuyên bố chỉ một thay đổi rất nhỏ của trọng lực hay trọng lượng một nguyên tử cũng có thể khiến cho toàn thể vũ trụ này biến thành một hoang mạc không sự sống, thay vì cả một thế giới vô cùng phong phú như chúng ta đang có hiện nay, chẳng nhẽ các người không nhận ra rằng đó là nhờ bàn tay của Chúa sao? Như thế chẳng phải dễ dàng hơn nhiều so với cách giải thích rằng đó là một phần triệu xác suất may mắn hay sao? Chẳng lẽ tâm hồn các người đã trởi nên cằn cỗi đến mức đặt trọn niềm tin vào một điều không thể xảy ra trên nguyên lý toán học thay vì tin vào một sức mạnh lớn lao hơn bản thân loài người?
Bất kể các người có tin vào Chúa hay không, có một điều mà các người chắc chắn phải tin. Khi nhân loại từ bỏ niềm tin vào một thế lực lớn lao hơn thân của chúng ta, thì chúng ta cũng đã từ bỏ ý thức tự chịu trách nhiệm. Đức tin... Tất cả mọi đức tin... đều răn dạy con người về một thế lực mà chúng ta không thể thấu hiểu, một thế lực luôn dõi theo từng hành động của chúng ta... Có đức tin, chúng ta sẽ chịu trách nhiệm trước chính bản thân mình và trước một đấng tối linh cao cả. Có thể tôn giáo còn nhiều thiếu sót, nhưng chẳng qua đó là vì bản thân loài người cũng không thể hoàn thiện. Nếu các người cũng nhìn Giáo hội với con mắt giống như ta... không chấp nhặt những nghi lễ đằng sau những bức tường này... thì các người sẽ thấy có phép nhiệm màu ngày giữa thời hiện đại... một tập hợp những linh hồn giản dị và không hoàn thiện nhưng sẵn lòng cất lên tiếng nói vì lòng vị tha và yêu thương giữa một thế giới đang trượt ra ngoài vòng kiểm soát của bản thân nhân loại.
Chúng ta có lỗi thời không? Những vị ngồi đây có phải là khủng long hay không? Ta có phải là khủng long hay không? Liều thế giới này có cần một tiếng nói bênh vực cho những kẻ nghèo hèn, yếu ớt, những kẻ bị áp bức, những sinh linh không được chào đời? Liệu thế giới này có cần những người như chúng ra, dù không phải lúc nào cùng hoàn thiện, nhưng sẵn lòng hiến dâng cả cuộc đời để nhắc nhở nhân loại hãy lắng nghe lương tâm mình, để đừng bị lạc lối?
Đêm nay, chúng ta đang đứng trên bờ vực thẳm. Không một ai trong chúng ta có thể thờ ơ trước tình huống này. Dù các người có gọi tên chúng là quỷ Sa-tăng, sự đồi bại, hay sự vô đạo đức, thì những thế lực đen tối vẫn đang tồn tại và phát triển từng giờ từng phút. Đừng thờ ơ với điều đó. Thế lực này, dù rất mạnh, nhưng không phải là vô địch. Các tốt sẽ chiến thắng. Hãy lắng nghe trái tim mình. Hãy lắng nghe tiếng nói của Chúa. Hãy sát cánh bên nhau, chúng ra có thể tránh được vực thẳm này.
Chúng ta hãy cùng cầu nguyện.
liên quan tới Angels and Demons, Dan Brown, movies
liên quan tới Progressive, Riverside

Directed by Pierre Morel
Written by Luc Besson & Robert Mark Kamen
Starring by Liam Nesson
Phim diễn biến nhanh quá, 90 phút trôi qua lúc nào không hay.
Nhìn riêng thì không có ý kiến, đang hứng nên không thích "nhìn riêng". Mà tui chỉ đủ trình độ bình bịch phim cỡ này thôi.
Lúc coi tự nhiên nhớ câu "Paris có gì lạ không em?" hehe...
liên quan tới Liam Nesson, movies
Đứng bên cầu dock, gió xuân mát lạnh chải tóc (hơi) dài mơn man man mơn, yêu xuân quá!
Én lẻ tẻ vài con chao liệng nghiêng ngả mừng đảng* mừng xuân. Thoảng trong làn gió xuân mùi thui thúi, chắc lại chú nào chui vô xó ịa bậy, xa xa một đám ngang nhiên đổ rỉ sắt (cực độc) xuống dòng sông Sì Gòn (vốn chẳng) trong lành và hơi nâu. Làm hơi thuốc, cười mà ko biết khổ đâu hay chán ngán...
Cuối năm nên chẳng ngày nào tỉnh, say nhiều làm nhớ lắm, nhớ lung tung lang tang cả, đèo mè lúc ngồi uống thì vui nhưng về tới nhà buồn hiu, cô quạnh quá (em về nơi xa mất rồi, nhớ quá đỗi). Đi đường nhìn mặt ai cũng thảng thốt cả, ko hiểu, hay thiên hạ cũng say cùng mình? (cái giống đời đã say càng cố làm ra vẻ tỉnh mặt nhìn càng ngu)
Vừa rồ Win leo cầu Tân Thuận vừa hát nghêu ngao "Only for the weak" rồi tự solo tèo tèo, mà sao cứ In Flames là nghĩ tới Hải cave ta (lão này còn nợ cái DVD Global Metal đó nha, chép luôn cho Zanky 1 cái đi).
Giờ này nghe Thirteen Senses sao vô quá, Gone, Follow me, Do no wrong...
liên quan tới notes
Tối qua đi sắm Tết thấy "ẻm" này bên kia đường, dòm hoài dòm hoài bị em giận ko cùng em lựa đồ.
"Ẻm" lúc đó đứng nghiêng nghiêng (đâu có chống đứng) nên nhìn gầm và máy của nó cao cao ra tướng khỏe mạnh làm tui thích ghê đi. Lúc đó cái mặt tui nó vầy (và miệng cũng như bò thiệt, nước miếng không)
Lâu rồi mới lại nhớ nhung vầy. Trước trằn trọc CD125 nhưng thấy nó nhõng nha nhõng nhẽo như pê-đê nên ghét. Vespa thì yếu quá, chạy cà giựt cà giựt vậy rồi sao du hí. Xe với tui là phải khỏe mạnh, nó phải è lưng ra "hầu" mỗ đây chứ ko phải mỗ tối ngày chăm chút, lận đận "hầu" nó. Vậy nên mới chạy con Win100 bây giờ. Mà công nhận mình đối xử với nó ko được tốt như mình tưởng :-|
Vài thông số cơ bản của GZ125:
Overall Length: 2 160 mm (85,0 in)
Overall Width: 815 mm (32,1 in)
Overall Height: 1 090 mm (42,9 in)
Seat Height: 680 mm (26,8 in)
Wheelbase: 1 450 mm (57,1 in)
Ground Clearance: 140 mm (5,5 in) > 125 mm (GZ250)
Weight: 125 kg (276 lbs)
Engine type: Air-cooled 124 cc 1-cylinder SOHC, 2 valves. 12 hp / 9,000 rpm, 1 kg-m/ 7,500 rpm.
liên quan tới motorpsycho
Do you want to know why I use a knife? Guns are too quick. You can't savor all the... little emotions. In... you see, in their last moments, people show you who they really are. So in a way, I know your friends better than you ever did. Would you like to know which of them were cowards?
Batman: You're garbage who kills for money.
The Joker: Don't say like one of them. You're not! Even if you'd like to be. To them, you're just a freak, like me! They need you right now, but when they don't, they will cast you out, like a leper. You see, their morals, their code, it's a bad joke. Dropped at the first sign of trouble. They're only as good as the world allows them to be. I'll show you. When the chips are down, these... these civilized people, they'll eat each other. See, I'm not a monster. I'm just ahead of the curve.
You have nothing, nothing to threaten me with. Nothing to do with all your strength.
in loving memory of Heath Ledger
Mary Jane, is it that bad, sick, depraved hah you-always-easily-condemn-n-afraid-of-everything-though-dun-even-know-ashit-bout-it ?!
Pulp Fiction photos captured
liên quan tới Pulp Fiction, tản mạn

I can't stand the way we fight and kill each other. It's so nonsensical! Our blood only feed the political whores.
Photos taken from Tian Square event and The Dreamers movie.
liên quan tới non-sense
Look how they massacred my boy.
Michael: My father is no different than any powerful man, any man with power, like a president or senator.
Kay: Do you know how naive you sound, Michael? Presidents and senators don't have men killed.
Michael: Oh. Who's being naive, Kay?
Fredo, you're my older brother, and I love you. But don't ever take sides with anyone against the Family again. Ever.
Michael, do you believe in God, the Father Almighty, creator of Heaven and Earth?
I do.
Do you believe in Jesus Christ, His only Son, our God?
I do.
Do you believe in Holy Ghost, the Holy Catholic Church?
I do.
Michael Francis Rizzi, do you renounce Satan?
I do renounce him.
And all his works?
I do renounce them.
And all his pomps?
I do renounce them.
Michael Rizzi, will you be baptized?
I will.
Michael Rizzi, go in peace. And may the Lord be with you. Amen.
Only don't tell me you're innocent. Because it insults my intelligence and makes me very angry.
Kay: Is it true? Is it?
Michael: No.
[Bacio tua mano] Don Corleone.
liên quan tới movies
Huyệt
Phùng Quán
Tết không vào nhà tôi
Tết đi qua trước ngõ
Tim tôi tan nát rồi
Không còn lành được nữa !
Thi sĩ tôi cô đơn
Giữa đời tôi lạc lõng
Giữa chông gai cuộc sống
Trần trụi không hành trang...
Bạc đầu vẫn trẻ con
Dại khờ cho đến chết
Giữa nghiệt ngã trần gian
Trái tim thơ thấm mệt...
Tôi sẽ đào nấm huyệt
Cạnh mồ cha mẹ tôi
Tôi sẽ lăn xuống đó
Thế là xong một đời !
Đàn mỗi của quê hương
Sẽ thay phu đào huyệt
Bao nghiệt ngã trần gian
Chỉ dăm ngày vùi hết !
Căn hộ mới đáy huyệt
Rượu đất tôi uống tràn
Cụng ly cùng dòi bọ
Mừng trắng nợ trần gian !
Vanilla Sky captured
liên quan tới tản mạn

Thấm thía "a blink of an eye" quá, nhoáy cái đã mỗi đứa một nơi.
Còn Zanky đó thôi, nhưng nhìn nó cứ tiếp tục đam mê như thuở nào có lúc mình cảm thấy... ngượng. Khi nãy nó gọi điện chỉ để đố mình những đoạn lead và solo do... chính nó chơi, chẳng nghe được bài nào (chắc tại tiếng cây Fên-đơ của nó chứ ko phải tại mình, hè hè). "Thất vọng quá, Reality Dream III mà không biết!". Là do mình vẫn lần nữa chưa nghe dĩa đó thôi (dẫu cho bao đắm say với Out of myself), nhưng buồn quá, ham mê đi đâu mất tiệt.
Bà mẹ, lạc đề, viết entry này vì nhớ Zen!
Nỗi nhớ qua hình ảnh nghen mảy...
Nhớ không, ăn bánh bèo ở Bình Định đó (ngay Quy Nhơn?), hơn 10h sáng mới khởi hành với đích đến là Đà Nẵng, gần 600km, hoảng hồn hen. 7h tối hôm đó tao tung xe bò ở Thăng Bình đó, rồi mày với thằng Tài qua nhà anh Hai ổng bả ở đó.
Lập band metal ở Nha Trang luôn haha (L to R: Zen, AmmoniA, Linhdeicide, Nothing2say, Tài). Ông Linh kết mày dữ lắm, tao biết (phải ko anh Linh?).
Nữa nè, 3 "horsemen" trên đường từ Nha Trang về SG, mua mấy kí xoài tao ko nhớ nhưng đi đường rớt đâu 2 kí buộc trên xe tao mà ko ai hay. Đợt đó có Ly saubo đi chung với tụi mình nữa. Tao nhớ 3 đứa mình quá đi...
Chụp với chist ở Metal Rainbow show sau Tết 2007 đó, áo tụi mình đẹp quá xá hehe
Chia tay chist xong tụi mình về nhà Huy-Long quậy tiếp, nhớ trò "big, bigger, biggest" ko?
Show Saigon Rock II quậy tưng bừng hen (gội đầu bằng Ken luôn há há), chưa bữa nào "đã" như bữa đó, sau đó tao nghiệm ra 1 điều "no drinking no true show", vậy nên từ đó tới giờ chẳng đi show nào nữa, nản
Kìu nữ và đại ca (chụp với vợ thằng bạn mà cười toe hen, hèm hèm)
cafe Hàn Thuyên & Trúc Mai every Sunday morning
Bữa nhậu chia tay mày đó, gặp lại Trực (07/2008)
We'll find you somehow
liên quan tới bè lũ

lời thoại thích nhất trong Harry Porter 5, của chú Sirius.
đứng trên tàu lồng lộng gió bỗng thèm có 1 chuyến phiêu lưu trên biển quá...
liên quan tới Harry Potter, movies
'cause i dun feel bad about it
(Sleep - My Chemical Romance)
liên quan tới lyrics
Uống sừng sừng xong phi Win brừm brừm sướng kinh khủng!
liên quan tới motorpsycho, Win100
Mia: Don't you hate that?
Vin: What?
Mia: Uncomfortable silences. Why do we feel it's necessary to yak about bullshit in order to be comfortable?
Vin: I don't know. That's a good question.
Mia: That's when you know you've found somebody special. When you can just shut the fuck up for a minute and comfortably enjoy the silence.
-----------------------
in Pulp Fiction
liên quan tới movies
"Whores don't get a second chance"
I met a man who wasn't there
He wasn't there again today
I wish I wish he'd go away"
-------------------------------
photos: the true crime/thriller film Identity quotes and stills
liên quan tới movies
why did you erase me? why?...
i woke up in the evening,
darkness covered me
and i cried badly when the very first notes of Hoppípolla began
weakness and loneliness
i felt like when i was a child
woke up and did not see my mother beside me
--------------------------
photo: Jim Carey broken down in Eternal sunshine of the spotless mind.

