Trong những nơi tôi đi trong dịp Tết vừa rồi, Huế là nơi gây nhớ nhung trong tôi nhiều nhất. Đà Nẵng tạo cảm giác như một SG thu nhỏ, phát triển nhanh và mang dáng dấp của một đô thị lớn. Hà Nội tuy cũng là đô thị nhưng vẫn đẹp, phải cái đông người quá, phá hỏng hết cả nét tĩnh lặng mà những bờ hồ thơ mộng, những con đường xanh mát cất công tạo dựng nên. Vậy Huế thì sao?
Sau Hà Nội, có lẽ Huế là nơi có nhiều bài hát về mình hay nhất. Tôi cũng nghe nhiều bài hát về Huế nhưng không nhớ cụ thể lời bài nào cả ngoài "Huế tình yêu của tôi". Chỉ sau khi đến Huế tôi mới thật sự tâm đắc những câu thơ trong bài hát (tuy đoạn điệp khúc hơi chuối):
Đã đôi lần đến với Huế mộng mơ
Tôi ôm ấp một tình yêu dịu ngọt
Vẻ đẹp Huế chẳng nơi nào có được
Nét dịu dàng pha lẫn trầm tư
Chẳng cần phải "đôi lần", tôi đã fall in love with Huế for the very first time. Sông Hương, núi Ngự, lăng này tẩm nọ người ta khen mãi rồi nhưng tôi chẳng hứng thú lắm, cái tôi yêu nhất ở Huế là những con đường dịu dàng râm mát bóng cây, mát mẻ và yên bình. Lác đác vài mái nhà cổ tô thêm cho những con đường màu cổ kính. Dòng sông Hương hiền hòa chảy xuyên qua thành phố khiến những con đường thêm mềm mại, khác hẳn cảm giác những con kênh SG, chỉ khiến đường sá thêm hôi thối. Giá mà được ngồi dưới những hàng cây đó, nhâm nhi ly cafe Huế, hay nhấp một ngụm rượu (một ngụm thôi, uống yếu
Tôi yêu cả giọng nói Huế, ấm áp và ân cần, như cái cách nhà bạn been, bạn Long tiếp đón tôi. Có 2 bạn, ở Huế tớ không cảm thấy cô đơn một giây phút nào. Phải cái 2 bạn bợm quá, cứ hở cái là dắt tớ đi nhậu nên cả lượt đi lượt trên về đất Huế tớ vẫn chưa biết mặt mũi mấy cái lăng Ming Mạng, Tự Đức v.v... trông ra răng
Nhắc đến Huế không thể không nhắc đến con gái Huế. Đi mới nghĩ thằng nào viết loạt bài "Những miền gái đẹp" thật ngu, con gái nước mình ở đâu chả đẹp, khác chăng là nét đẹp riêng của từng vùng miền thôi. Con gái Huế cũng vậy, mang nét đẹp của chính Huế, đậm đà và đằm thắm, sâu lắng như những ly cafe ngon và nặng, khiến cho những thằng dạ dày yếu như tôi chếch choáng, cồn cào (!).
Mơ chốn yên bình nhịp sống thanh tao
Ta vẫn ước ao làm sao trở lại...
Dẫu Huế xa rời ta mãi mến thương
Dẫu Huế u buồn ta mãi nhớ thương...
Sẽ còn nhớ Huế mãi, và lần nào cũng sẽ nhớ quay quắt...
--------------------------
Những con đường ở Huế làm tôi ngẩn ngơ đến nỗi quên cả chụp ảnh, khi rời Huế mới hối hả chụp vài tấm nhưng không tấm nào thể hiện được tình yêu của mình nên không post lên đây. Cũng chẳng tiếc lắm bởi tôi đã ghi đậm nó trong tim, thời gian có thể phá vỡ, làm hỏng Huế, nhưng chẳng thể làm ố màu hay phai nhạt được Huế mộng mơ trong tôi.
liên quan tới gypsyroads, huế
16 Comments:
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Thiếu mất đồ ăn Huế (bún bò, ...) rồi pa, ko ăn thử xem nó như thế nào?
Mà đúng là hợp khẩu cái món "bún bò Huế" ở SG hơn.