Đoạn này gọi là Win Diaries cho oai chứ con xe đã gửi lại Huế cho Long "Cẩu Nô Tài" coi sóc, cũng an tâm vì hắn là một kẻ am hiểu và biết quý xe. Cầm chiếc vé hạng bét, mặt đỏ gay, lừ khừ men bia Huda lên tàu, thế là ra Bắc, về quê nội + ngoại: Thái Bình.
Gần 5 ngày ở quê, lý ra tôi đã tung tăng khắp cánh đồng, lý ra đã chạy xe vòng vòng thăm thú quê hương, giúp thím phun thuốc, cùng chú giết gà, lẽ ra đã ngả lưng trên rạ, ngắm trời quê bao la, cao vút, lẽ ra đã thế thế thế... thay vào đó tôi nằm bẹp trên giường rên hừ hừ vì đau bụng, là do lạ nước, không quen với thức ăn ở quê. Nhục nhã không sao kể siết! Thôi thì nhờ thế mình có thời gian ngồi chơi với bà nội nhiều hơn, hiếu thuận ghê cơ. Sáng mùng 4 Tết mới có dịp đi lễ hội chùa Keo, ngôi chùa nổi tiếng của Thái Bình với cái tháp chuông kiến trúc tinh xảo. Nhưng tôi không quan tâm lắm, chủ yếu đi loanh quanh, hòa vào không khí lễ hội thôn quê, ngắm nhìn mọi người là vui rồi.
Chiều mùng 4 đã phải lên Hà Nội, tôi vẫn chưa hưởng kịp một ngày của quê hương?
Gian bếp
Ngõ nhỏ
Một góc ngõ
Lễ hội chùa Keo
Cây hoa gạo chùa Keo, chưa ra hoa :(
Một góc tháp chuông
Người đẹp chùa Keo, rõ ràng em ấy đang liếc mình nhá
Nhân tiện ghé chùa Cổ Lễ (Nam Định): xây vữa thô thiển, thua xa chùa Keo
Where i was born (là BV Đa khoa huyện Vũ Thư chứ ko phải bụi cây ven đường nhé, ngồi trên xe nên chộp ko kịp)
liên quan tới gypsyroads
12 Comments:
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Với lại mấy chuyện này anh quán triệt với chỉ rồi, ko lo hehe :p
Mình nghe hắn khen gái (không ph gái Sài Gòn) mình đã phát ghét!