ghi nhanh kẻo quên
----------------------
Sau vụ tai nạn ở Tam Kỳ, nghiệm ra rằng ông bà mình nói là đếu có sai bao giờ: "Mồng năm, mười bốn, hai ba - Đi chơi cũng lỗ nữa là đi buôn". Khởi hành ngày 23 mà chẳng cúng kiếng hay xem giờ giấc gì sất. Mà đm ngẫm ra chư vị thánh thần cũng nhỏ nhen, cứ phải đốt nhang dâng lễ hậu mới cho qua, chẳng trách dân ta quen trò đút lót.
Sáng thức dậy tôi với Zen cưỡi chung con Win phóng ngay về Đà Nẵng. Lúc ấy là 6h30 ngày 27 tháng Chạp năm Bính Tuất. Đường sương mù dày đặc, phải bật đèn xe và chạy chậm lại. Đến ĐN trời nắng ráo dễ chịu. Ra ngay Ba Gà cafe sáng nghe slow, xong gửi con xe đi nắn lại cặp phuộc trước.
Tóc tai lúc ấy đằng sau giống con gái quá nên đi sửa, vào tiệm ruột của Zen, vừa ú ớ vài câu nó chụp đầu vô chải chải cắt cắt hùng hục. Tầm 5 phút sau cụt ngủn
Tầm 3h30 xe cộ ok là phóng đi Huế luôn, háo hức bởi sắp được vượt qua đèo Hải Vân đẹp nổi tiếng. Nhiều người xui đi hầm, hô hô cái hầm sáng choang có gì đáng xem, tôi chưa bao giờ ham hố những thứ như vậy.
Tiếng đồn không ngoa, đây là con đèo đẹp nhất trong các con đèo tôi đã vượt qua.
Đèo rất dốc, dốc nhất và những khúc quặt cùi chỏ gắt hơn đèo Cả. Lên đến đỉnh đèo là đã vào địa phận Huế. Nhìn xa xa thật không tin vào những gì đang trải ra trước mắt mình. Những đám mây (hay sương?) đang nằm xa xa, dày đặc, trắng kì ảo bám vào vách núi và phủ kín vực sâu xanh rì màu thông Caribê. Chưa bao giờ ta gần mây đến thế, chả trách người ta còn gọi Hải Vân là đèo Chân Mây. Lòng vui phơi phới, như muốn thả mình vào đám mây phía dưới, hòa tan vào những miếng bông trắng tinh ấy. Lúc này đúng là "em muốn ôm cả đất, em muốn ôm cả trời".
Càng xuống dưới mây càng phủ kín đường đi (ai gọi là sương hay mây mặc kệ, tui thích mây). Tôi phóng xe vào đám mây, hòa tan vào mây, uống mây, mây quấn lấy, vuốt ve tôi, sướng không chịu được có điều hơi lạnh. Đây đúng là đi mây về gió đây hehe. Từng đám mây cứ bốc lên từ dưới vực khiến tôi hơi rợn người, phải những âm hồn của những người đã nằm lại nơi đây? Thôi vọt lẹ, trễ rồi.
Phía trước trắng xóa là mây
Kết thúc đoạn đèo lòng vẫn lâng lâng khó tả. Vị gió mặn phà vào mặt khiến tôi tỉnh người, chếch phía trước ra là biển Lăng Cô đang lấp loáng ánh chiều tà. Đoạn đường còn lại không có gì đáng kể ngoại trừ tá hỏa khi thấy mấy cái... xe buýt Sài Gòn, nào là Gò Vấp - CVPM Quang Trung - Khu Công nghệ cao v.v... Dụi mắt mấy lần, tưởng bỏ mẹ bị mấy âm hồn đèo Hải Vân ám cho quáng gà, sau mới biết đó là xe tăng cường cho dịp Tết, hài vãi!
Đến Huế trời đã nhá nhem. Bỗng sực nhớ hôm ấy là 14 - 2 mà vẫn chưa gọi điện cho vợ, gọi ngay gọi ngay
"Tao đang ở cây xăng đường Hùng Vương, ra đón tao đi mảy...". Hoho now i begin to rape you, Huế!
Trong phòng been, tóc ngắn ngồi chờ nước nóng
liên quan tới gypsyroads
8 Comments:
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Hơn nữa ngồi mình buồn lắm :( có cái mp3 tao mới ngồi được. Lúc ấy nên nghe bài nào nhỉ?
Lần đó cũng trễ, sợ trời tối. Lần sau quay về ĐN phải đi mau về kịp đi Mỹ Sơn với tụi bay.